Chương 24

Cổ tay nàng bị ép chặt ra sau lưng, động tác của người kia vô cùng tàn nhẫn, xoắn đến mức vai nàng đau nhức.

Người nọ lập tức áp sát từ phía sau, l*иg ngực lạnh lẽo dán lên lưng nàng, đầu gối ghì chặt lấy chân nàng, hoàn toàn không để nàng có cơ hội phản kháng.

Đó là một nam nhân rất cao lớn.

Rương gỗ trên tay nàng rơi xuống đất, phát ra tiếng "cạch" nặng nề.

Chu Minh Ngọc lập tức nhắm mắt lại, vừa thở gấp vừa dùng giọng rất nhỏ nói: “Ta là người dưới trướng Chúc đương gia Phồn Ký, ngươi buông ta ra, ta không thấy gì hết, cũng sẽ không nói bậy nửa lời.”

Cổ họng bị bóp làm nàng khó thở, lời nói cũng ngắt quãng, may sao người phía sau vẫn nghe được.

Vì nàng cảm nhận được hắn đang cười.

Khoảnh khắc đó, một luồng khí nóng nhẹ nhàng phả qua vành tai nàng, nhưng rất nhanh đã bị làn gió lạnh chiều tà cuốn đi mất.

Thế nhưng hương tùng trên người hắn vì khoảng cách quá gần mà vẫn luẩn quẩn không tan.

Cổ nàng đau, vai đau, tay đau, chân cũng đau. Nam nhân phía sau đè chặt đến mức nàng không thể nhúc nhích.

Trong lòng nàng thầm rủa Dương Giản đáng chết!

Còn Dương Giản lúc này lại thảnh thơi nghiêng đầu nhìn nàng.

Một gương mặt rất xa lạ, không đủ đẹp, không đủ rực rỡ, cùng lắm chỉ có thể xem là thanh tú. Khoảng cách gần có thể thấy rõ lớp phấn son dùng là hàng thượng hạng, nhưng vì thế lại mất đi vẻ thanh sạch tự nhiên.

Đây không phải kiểu gương mặt hắn sẽ để tâm, nếu không phải nàng cứ liên tục đập vào mắt hắn.

Dương Giản nhìn thấy hàng mi nàng đang run rẩy liền khẽ buông lỏng tay, thế nhưng vẫn chưa chịu thả nàng, chỉ xoay người nàng lại đối mặt với mình, vẫn ghìm chặt như cũ.

Hắn cong môi cười, nhàn nhạt ra lệnh: “Mở mắt.”

Giọng điệu kia cực kỳ thong dong, tựa như trông thấy cảnh đẹp, bảo nàng mở mắt ra ngắm nhìn.

Chu Minh Ngọc trong lòng đã mắng hắn đến vạn lần.

Nàng nhắm chặt mắt, cứng giọng đáp: “Ta đã nói ta không thấy gì cả, các hạ vì sao phải làm khó ta?”

Ý cười trên môi Dương Giản dần biến mất.

Ngón tay hắn siết chặt, thanh âm cũng trở nên lạnh lùng.

“Ta nói, mở mắt.”

Mở mắt để nhìn ta.



Chu Minh Ngọc tin lời hắn mới lạ.

Nơi này là bên ngoài nơi ở của Đoan Vương, nàng nhờ có ngọc bài đeo ở thắt lưng mà Chúc Hàm Chi đưa cho mới có thể đến gần nơi đây.

Nếu nàng không nghe nhầm thì vừa rồi tuyệt đối là âm thanh của lưỡi dao sắc bén đâm vào thân người.

Nếu đoán không sai, Dương Giản vừa mới gϊếŧ người ở chỗ này.

Giờ phút này mà mở mắt, không chừng Dương Giản sẽ lập tức diệt khẩu, đến lúc đó nàng đừng mong còn sống rời đi.

Chi bằng cứ mượn danh Chúc Hàm Chi, hy vọng hắn nể mặt nàng thức thời lại còn có Chúc Hàm Chi làm chỗ dựa, tha cho nàng một con đường sống.

Dương Giản nhìn nàng nhắm chặt hai mắt, đầu mày nhíu chặt, cả gương mặt căng thẳng vô cùng thì khẽ thở dài.

Hắn thu tay lại, buông nàng ra.

Lại một lần nữa nói: “Mở mắt.”

Lần này ngữ điệu đã không còn lạnh như băng, sắc bén như lưỡi đao nữa.

Chu Minh Ngọc nghĩ hắn chỉ là muốn khiến nàng buông lỏng cảnh giác. Nàng ôm lấy cơ thể, xoa xoa bả vai còn đang nhức mỏi, nghiêng đầu, mở mắt ra.

Thế nhưng mí mắt lại cụp xuống, chỉ nhìn mặt đất bên cạnh, không liếc nhìn hắn lấy nửa phần.

Chu Minh Ngọc tựa vào thân cây phía sau, cố gắng muốn tránh xa hắn càng nhiều càng tốt.

“Các hạ rốt cuộc muốn làm gì? Ta đã nói rồi, ta chỉ tình cờ đi ngang qua, không nhìn cũng không nghe thấy gì. Nếu các hạ chịu thả ta đi, ta sẽ xem như hôm nay chưa từng có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối sẽ không nói với bất kỳ ai.”