Chương 23

Chu Minh Ngọc nghe ra ý giễu cợt trong lời nói, bất giác nhớ lại sau khi Nguyên Chi Quỳnh hồi kinh, tính cách dường như lanh lợi và mạnh mẽ hơn xưa.

Hiện nay con cháu thế gia trong kinh thành thường thành thân muộn, nhưng đa phần đều đã đính hôn từ sớm. Nguyên Chi Quỳnh đã mười bảy tuổi, vẫn chưa đính hôn, chuyện này vốn rất kỳ lạ.

Chu Minh Ngọc nhớ rất rõ trước kia Nguyên Chi Quỳnh không thích cưỡi ngựa, nhưng hôm ấy ở bãi ngựa trong phủ Đoan Vương, nàng ta cưỡi ngựa điêu luyện, không rõ có phải đã chuẩn bị trước cho cuộc săn bắn lần này hay không.

Chẳng lẽ tiểu cô nương từng hồn nhiên hoạt bát năm xưa cuối cùng cũng lộ ra bản tính vô tình và ham mê quyền lực của hoàng tộc?

Chu Minh Ngọc trầm ngâm: “Nếu nàng ta thực sự có ý đó, ngày mai nhất định sẽ cưỡi ngựa đi săn, sao còn chịu gặp ta?”

Chúc Hàm Chi nói: “Ta sẽ khiến nàng phải tìm đến ngươi.”

Dứt lời, nàng ta xoay người vào nội thất, lấy ra một rương gỗ đưa cho Chu Minh Ngọc.

“Ở lại đây dùng bữa đi, lát nữa phiền ngươi chuyển vật này cho Nguyên Chi Quỳnh giúp ta. Đây là thứ nàng ta muốn, ta cố ý giữ lại đến hôm nay.”

Chu Minh Ngọc cũng không rõ đi theo Chúc Hàm Chi liệu có đúng đắn hay không.

Xuất thân của Chúc Hàm Chi thần bí, hành sự càng khó lường. Phồn Ký chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã trụ vững tại Thượng Kinh, còn vươn lên trở thành hoàng thương, vốn đã là một kỳ tích khiến người người kinh ngạc.

Chúc Hàm Chi nhìn qua thì trẻ tuổi, nhưng trong Phồn Ký ai cũng phải kiêng dè nàng ta vài phần. Chu Minh Ngọc sớm đã nghe nói những chuyện mờ ám sau lưng Phồn Ký đều do một tay Chúc Hàm Chi đứng ra giải quyết.

Nàng đi theo Chúc Hàm Chi chính là con đường nhanh nhất để trèo lên cao.

Nhờ có nàng ta, nàng chỉ mất hơn một năm đã quay lại nơi mình từng đến, điều đó chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Thế nhưng chính vì vậy mà trong lòng lại càng thêm cẩn trọng.

Quá nhanh.

Bản thân không cầu mong gì, thế mà hết thảy điều mong mỏi lại lần lượt có được, trên đời làm gì có chuyện tốt như thế?

Chu Minh Ngọc càng nghĩ càng thấy Chúc Hàm Chi là cố ý.

Chiếc rương gỗ trong tay nàng khá nặng, phải dùng cả hai tay ôm mới giữ được, hao không ít sức lực. Hiện tại trời đã sẫm tối, trên tay lại không có đèn, nếu chậm trễ sợ rằng sẽ không đi được.

Chu Minh Ngọc nghĩ đến đây lại thấy bực bội, lưỡng lự một hồi liền tính đến chuyện mở rương gỗ ra xem thử.

Ngón tay nàng khẽ miết dọc mép hộp, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt gỗ, từng tiếng "tách, tách, tách" vang lên khe khẽ.

Gió chiều hiu hắt thổi qua, lá cây xào xạc rung động. Nàng đi trên con đường vắng, chợt khựng lại.

Ngón tay dừng lại, vành tai hơi động, dường như nghe thấy gì đó. Nàng còn chưa kịp quay đầu, sau lưng chợt có một luồng sức mạnh dữ dội ập tới, một bàn tay siết chặt cổ nàng, mạnh mẽ ép sát nàng vào thân cây bên cạnh.

Chu Minh Ngọc theo phản xạ định giơ tay phản kích, nhưng mũi lại ngửi thấy một mùi tùng hương rất nhạt, phảng phất từ tay áo người kia.

Đó là mùi tùng hương bình thường nhất, thế nhưng vì đã được hòa thêm hương liệu đặc chế nên mới thành một mùi hương độc nhất vô nhị, cũng rất quen thuộc.

Cảnh giác trong lòng Chu Minh Ngọc nhất thời dâng đến cực điểm, nhưng tay chân lại không dám khinh động, chỉ giả vờ như thực sự bị dọa sợ, mặc cho người kia chế trụ.