Chương 21

Chúc Hàm Chi có chút bất đắc dĩ nhìn bóng lưng Chu Minh Ngọc vội vàng chạy đi.

“Chạy nhanh như vậy, ngươi biết đường à?”

Chu Minh Ngọc dừng bước.

Nàng thật sự biết đường.

Có điều hiện giờ người đến người đi tấp nập, nàng không dám quá phô trương, ngoan ngoãn quay lại, ra vẻ làm bộ làm tịch: “Chúc đương gia chỉ biết trêu chọc ta!”

Chu Minh Ngọc đỡ Chúc Hàm Chi xuống xe, phía trước, đại đương gia là Nguyễn nương tử cũng vừa bước xuống.

Bà tuổi gần bốn mươi, tính tình điềm đạm, nghe thấy phía sau rộn ràng thì không khỏi mỉm cười nói: “Đường xa xóc nảy tẻ nhạt mà không thấy các ngươi mệt mỏi nhỉ?”

Chu Minh Ngọc khẽ gật đầu, gọi một tiếng: “Nguyễn đương gia.”

Chúc Hàm Chi liền nói với Nguyễn nương tử: “Chính vì dọc đường quá nhàm chán nên mới cần chút tiêu khiển. Nguyễn nương tử đường xa vất vả, chi bằng vào phòng nghỉ ngơi trước, bên ngoài để ta lo liệu.”

Nguyễn nương tử gật đầu, dặn dò mấy câu rồi theo thị nữ dẫn đường về phòng.

Chu Minh Ngọc theo sau Chúc Hàm Chi đi một mạch.

Hành cung và biệt viện trong Thượng Uyển đã được chuẩn bị sẵn cho chuyến đi săn mùa xuân lần này, mọi người đến nơi cũng không cần thu xếp lại từ đầu, chỉ cần sắp xếp hành trang và rương đồ vật mang theo là được.

Hai đương gia của Phồn Ký đều đến, theo sau còn mang theo mấy chưởng quầy đắc lực và vài người hầu, rương hòm mang theo cũng không ít.

Chúc Hàm Chi không cần tự mình động tay, chỉ đứng dưới hành lang nhìn nhóm hạ nhân sắp xếp xong xuôi, sau đó mới nói với các chưởng quầy: “Làm phiền các vị chưởng quầy hôm nay kiểm kê sắp xếp đồ đạc gọn gàng để sau này tiện lấy dùng, đừng để lỡ việc.”

Các chưởng quầy đồng loạt vâng dạ.

Chúc Hàm Chi lại giới thiệu Chu Minh Ngọc: “Vị này là Chu cô nương của Vân Thường Phường chúng ta. Trong thời gian săn bắn, nếu có việc mà không tìm được ta thì tìm Chu cô nương cũng như nhau.”

Chu Minh Ngọc không ngờ nàng ta lại giới thiệu mình sớm như vậy.

Mấy chưởng quầy trước mặt đều là người thân tín dưới trướng hai đương gia của Phồn Ký, không ít lần cùng các đương gia vào cung, lại là nhân vật có tiếng tăm trong giới thương gia kinh thành.

Chu Minh Ngọc vội vàng khom người hành lễ, nói: “Minh Ngọc tuổi còn trẻ, nếu có chỗ nào chưa chu đáo, mong các vị chưởng quầy đừng chê trách, xin chỉ bảo nhiều hơn.”

Mấy chưởng quầy không tỏ vẻ kiêu căng, đều mỉm cười ôn hòa đáp lễ.

Lúc này Chúc Hàm Chi mới dẫn Chu Minh Ngọc vào phòng.

Lần này Phồn Ký đến đây được phân riêng một tiểu viện trong biệt viện, nữ quyến đều ở nội viện. Phòng của Chu Minh Ngọc nằm bên cạnh phòng của hai đương gia, nhưng Chúc Hàm Chi cũng không để nàng đến đó ngay, mà gọi nàng đi cùng mình trước.

Xuất thân của Chúc Hàm Chi là một bí ẩn, trước cả khi gia nhập Phồn Ký, nàng ta đã sống một cuộc đời phú quý không gì sánh được.

Hiện tại Phồn Ký tiền bạc dồi dào, cuộc sống của nàng ta lại càng thêm cầu kỳ tinh tế. Mấy hôm trước Phồn Ký đã cho người tới sắp xếp nơi ở, Chu Minh Ngọc vừa bước vào liền ngửi thấy hương hoa thoang thoảng, thanh nhẹ yên tĩnh, tao nhã khác thường.

Chu Minh Ngọc thấy Chúc Hàm Chi đóng cửa lại, bèn chủ động hỏi: “Chúc đương gia có điều gì căn dặn?”

Chúc Hàm Chi nói: “Ta muốn kiểm tra ngươi một chút. Trong số các thế gia hôm nay có bao nhiêu vãn bối đến?”

Chu Minh Ngọc lúc xuất phát vẫn luôn vén rèm xe nhìn ra ngoài, ai theo trong đoàn nàng đều thấy rõ.