Lúc này thì người đến thăm hỏi Chúc Hàm Chi cũng vơi bớt, nàng ta khẽ thở ra một hơi, tựa lưng vào gối tựa.
“Nhìn có thấy mệt không?”
Chu Minh Ngọc mỉm cười đáp: “Chúc đương gia tâm tư tinh tế, ta thấy ngài ứng đối đâu vào đấy.”
Chúc Hàm Chi hừ một tiếng, nói: “Ngươi về sau hành sự cẩn trọng, sau này tiến thêm một bước, sẽ đến lúc mỗi ngày đều phải đối phó với người như vậy.”
Lời này chính là ý muốn đề bạt Chu Minh Ngọc.
Chu Minh Ngọc cũng có tâm tư này, bèn nói: “Đa tạ Chúc đương gia chiếu cố.”
Chúc Hàm Chi cười rộ, dung mạo xinh đẹp, ánh mắt xảo quyệt như hồ ly.
Nàng ta nói: “Ta không chiếu cố ngươi vô cớ.”
Chu Minh Ngọc ngẩng đầu nhìn Chúc Hàm Chi, chờ nàng ta nói tiếp.
Chúc Hàm Chi vẫn cười, nhưng ánh mắt lưu ly như hồ nước mùa thu bỗng dưng lạnh lẽo, ngay cả giọng nói cũng trầm xuống: “Tại sao ngươi lại đắc tội với Dương Giản?”
Chu Minh Ngọc nghiêng đầu nhìn ra ngoài xe, Chúc Hàm Chi nói: “Bọn họ không nghe thấy đâu.”
Nghe vậy, Chu Minh Ngọc không do dự nữa, lập tức quả quyết trả lời: “Vài ngày trước ta đến phủ Đoan Vương, Đoan Vương Phi xin ta một cây quạt tròn, sau đó tặng lại cho quận chúa. Quận chúa từng đến tìm ta, nói người kia đã lấy mất cây quạt đó. Vì thế ta lưu tâm, phát hiện phòng mình bị lục lọi, còn vì lý do gì thì ta không rõ.”
Việc của Tạ gia tuyệt đối không thể tiết lộ, song giờ phút này Chúc Hàm Chi là chỗ dựa duy nhất của nàng. Chuyện này vốn là nàng sơ suất trước, nếu Dương Giản không hỏi han lý do mà lập tức ra tay thì người duy nhất có thể cứu nàng chỉ có thể là Chúc Hàm Chi.
Chúc Hàm Chi liếc nàng một cái, lặng im trong chốc lát rồi hỏi: “Chỉ vậy thôi?”
Chu Minh Ngọc cúi đầu nói: “Chỉ vậy thôi.”
Nàng không nhìn thấy sắc mặt của Chúc Hàm Chi, nhưng nghe được nàng ta cười lạnh một tiếng.
Thế nhưng ngay sau đó, Chúc Hàm Chi liền thu lại khí thế bức người, từ trong tay áo rút ra một phong thư đưa cho Chu Minh Ngọc.
Chu Minh Ngọc nhận lấy.
Chúc Hàm Chi nói: “Những thứ bên trong từ thời gian đến địa điểm, từ nhân vật đến sự việc, ngươi nhất định phải nhớ kỹ từng chữ không sót. Từ nay về sau đó chính là quá khứ của ngươi. Dù có dao kề cổ, bị hỏi, cũng chỉ được đáp như thế.”
Chu Minh Ngọc trong lòng kinh hãi, tay run lên, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Chúc Hàm Chi.
Chúc Hàm Chi nghiêng đầu, cười nói: “Ngươi chẳng lẽ cho rằng ta vô cớ mang một người đi mà không tra xét gì ư?”
Chu Minh Ngọc nghĩ đến những chuyện cũ của Tạ gia, trong lòng vận chuyển nhanh như chớp.
Chúc Hàm Chi như nhìn thấu nàng, lại nói tiếp: “Ngươi yên tâm, ngày đó ta đã không nói thì sau này cũng sẽ không nói. Dương Giản có phái người tra ngươi, cũng chỉ tra được những gì trong tay ngươi hiện tại. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ là được, sẽ không có việc gì đâu.”
Chu Minh Ngọc nhìn những tư liệu giả trong tay, bên trên đã xoá sạch quá khứ nàng từng là nô tịch, từng bị sung làm quan nô.
Nàng sẽ không còn dính dáng gì đến Tạ gia nữa.
Chu Minh Ngọc nhìn sang Chúc Hàm Chi: “Chúc đương gia muốn gì ở ta?”
Chúc Hàm Chi ung dung nhún vai: “Chưa tới lúc, khi nào cần ta sẽ nói.”
Nàng ta ở trong xe lục ra một bàn cờ, đẩy tới giữa, đôi mắt đẹp rực rỡ ý cười: “Giờ thì chơi với ta một ván cờ đi?”
Chúc Hàm Chi cười rộ lên thực sự mỹ lệ đến mức khiến người ta không thể từ chối.
Chu Minh Ngọc do dự rồi cầm lấy quân cờ.
…
Xe ngựa lộc cộc đi hết nửa ngày, cuối cùng cũng đến Thượng Uyển, sau khi phân chia xong thì dẫn mọi người đến chỗ ở riêng của mình.
Chu Minh Ngọc vừa thấy xe dừng đã lập tức nhảy xuống, vội vàng nói: “Chúc đương gia, ta đi vào phòng trước bày biện cho ngài.”
Dứt lời quay đầu chạy biến đi nhanh như gió cuốn.
Trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi.
Chúc Hàm Chi là cái loại cờ dở không chịu nổi, lại còn mê chơi!
Nàng thà bị Dương Giản bắt đem đi tra khảo cũng không muốn chơi cờ với Chúc Hàm Chi nữa!