Chương 19

Nói xong lại đặt tay lên cánh tay Chu Minh Ngọc: “Chi bằng để Minh Ngọc đi thì hơn?”

Lời này vừa vặn hợp với ý Chu Minh Ngọc.

Chúc Hàm Chi nói một câu cũng được, rồi quay sang Chu Minh Ngọc nói: “Ngươi đi xem thử cũng tốt, đi theo ta thì không cần ứng phó ai cả.”

Chu Minh Ngọc lúc này mới khẽ gật đầu: “Vậy ta xin theo Chúc đương gia mở mang tầm mắt.”

Ba người cùng mỉm cười vui vẻ, Chúc Hàm Chi để lại cho nàng một thẻ ngọc của Phồn Ký, dặn đến lúc đó đi tìm mình để cùng nhau lên đường tới Thượng Uyển.



Vân Thường Phường có không ít đơn đặt hàng chỉ đích danh muốn Chu Minh Ngọc làm, nhưng đều theo lời dặn của Chúc Hàm Chi mà tạm thời gác lại.

Chu Minh Ngọc bàn bạc với Diêu nương tử, chọn ra mấy đơn của các mệnh phụ quan trọng để ưu tiên xử lý trước, ngày tháng thoắt cái đã đến kỳ lên đường đi Thượng Uyển.

Trước khi khởi hành, Chu Minh Ngọc đặc biệt gọi Tú Văn đến dặn dò: “Những ngày ta vắng mặt, mỗi ngày muội tới một chuyến để tưới nước cho hoa trên bệ cửa sổ giúp ta. Nếu có thứ gì bám bụi cũng phiền muội lau chùi qua, chờ ta trở về sẽ hậu tạ đàng hoàng.”

Tú Văn cười tinh nghịch: “Tỷ tỷ định tạ ơn thế nào?”

Chu Minh Ngọc suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Muội muốn được tạ ơn thế nào? Nếu thấy người ta săn được lợn rừng, ta sẽ lén lấy tai lợn trong ngự thiện phòng cho muội ăn, chịu không?”

Hai người cùng cười rộ lên, Tú Văn nói: “Tỷ tỷ cứ yên tâm đi đi, mấy việc này là chuyện nhỏ, ta nhất định sẽ nhớ.”

Chu Minh Ngọc khẽ ừ một tiếng.

Những ngày gần đây nàng luôn cẩn trọng đề phòng. Ban đầu còn lo Dương Giản sẽ tới gây chuyện, chẳng rõ có phải do Chúc Hàm Chi đã hồi kinh hay không mà những ngày này lại yên ắng lạ thường.

Phồn Ký được hoàng thất coi trọng, Chúc Hàm Chi lại dựa lưng vào thái tử, là chỗ dựa lớn nhất hiện nay nàng có thể nương nhờ.

Có Chúc Hàm Chi ở Thượng Kinh, nàng quả thật an toàn hơn đôi phần. Chỉ không biết chuyến đi này có ai xuất hiện hay không.

Tú Văn tuy bề ngoài hoạt bát nhưng lại là người cẩn thận, mỗi ngày đều đến quét dọn trong phòng, nếu có gì khác thường, chắc chắn sẽ phát hiện ra.

Đoàn người khởi hành đi Thượng Uyển từ tờ mờ sáng, Chu Minh Ngọc trời chưa sáng đã mang hành lý tới tìm Chúc Hàm Chi.

Xe ngựa đến đón hai vị đương gia Phồn Ký là do trong cung phái tới, vừa rộng rãi lại thoải mái. Hai vị đương gia mỗi người một xe, không cần chen chúc.

Chu Minh Ngọc từng gặp qua đại đương gia, nàng đi theo Chúc Hàm Chi lên chiếc xe phía sau.

Cả đoàn người ngựa rầm rộ, ra khỏi kinh lần này nhân mã không dưới vạn người, tuy đông đúc nhưng đâu vào đấy. Chúc Hàm Chi ngồi trong xe ngựa, thỉnh thoảng lại có nội quan hoặc tướng lĩnh đến trước cửa xe gõ cửa vấn an nàng ta.

Phồn Ký tuy chỉ mới trở thành hoàng thương vài năm gần đây, nhưng lại rất được hoàng thất coi trọng. Những thứ ăn mặc, sử dụng trong cung đình, phàm là mắt thấy tay chạm, chưa từng thiếu dấu ấn của Phồn Ký. Cũng bởi vậy mà hai vị nữ đương gia của Phồn Ký được hưởng thánh ân sâu dày, tuy xuất thân bách tính thương gia, song kẻ đến bợ đỡ nối đuôi không dứt.

Chu Minh Ngọc trước kia chỉ từng nghe qua, đến nay tận mắt chứng kiến mới biết lời đồn chẳng sai.

Xe ngựa của Phồn Ký theo sát phía sau, Chu Minh Ngọc ngồi cùng Chúc Hàm Chi, trò chuyện với nàng ta dăm ba câu, mãi đến giờ Tỵ mới thấy xe ngựa từ từ chuyển bánh.