Chương 18

Danh tiếng của Long Trảo Ty không được tốt đẹp cho lắm vì thường thay hoàng đế âm thầm làm việc, lưu lại nhiều tai tiếng không minh bạch. Nhưng Dương Giản đang giữ chức chỉ huy sứ chính tam phẩm lại là người có quan chức cao nhất trong lớp trẻ Dương gia.

Hiện tại thân phận của hắn đã sớm thành chó săn của hoàng đế, để tránh bị nghi kỵ, ngay cả Dương gia hắn cũng ít khi lui tới.

Việc hắn đến Đoan Vương phủ gặp gỡ cố nhân quả thật nằm ngoài dự liệu của Chu Minh Ngọc.

Chu Minh Ngọc không biết ngày hôm ấy trong Đoan Vương phủ đã xảy ra chuyện gì,

nên cũng không thể đoán được việc Dương Giản nghi ngờ nàng rốt cuộc có phải là do Nguyên Chi Quỳnh cố ý bày ra hay không.

Dương Giản không giống với Nguyên Chi Quỳnh. Nguyên Chi Quỳnh chỉ là một quận chúa hữu danh vô thực, còn Dương Giản lại là quyền thần nắm giữ sinh tử trong tay.

Hiện tại Dương Giản tra xét thân phận của nàng, dù là hắn sơ hở để nàng phát giác, nhưng nàng cũng không có cách chống lại.

Chu Minh Ngọc nhíu mày thay xiêm y, vừa suy nghĩ bước tiếp theo nên làm gì, vừa cất bước ra ngoài.

Mới vừa ra cửa, đi qua khúc rẽ liền trông thấy ở đầu cầu thang, Diêu nương tử đang dẫn một thiếu nữ trẻ tuổi đi lên.

Thiếu nữ kia chừng mười bảy mười tám tuổi, tóc đen da trắng, mắt long lanh như nước, mặc áo màu ngọc đỏ, dung nhan diễm lệ không gì sánh được.

Chu Minh Ngọc ngẩn ra trong chốc lát, rồi lập tức mỉm cười, khom gối hành lễ: “Chúc đương gia.”

Người tới chính là nhị đương gia của Phồn Ký - Chúc Hàm Chi, người từng đưa Chu Minh Ngọc trở về từ phương Nam.

Chu Minh Ngọc quả thực rất vui mừng: “Chúc đương gia chẳng phải đi đàm phán việc buôn bán rồi sao? Sao lại trở về lúc này?”

Chúc Hàm Chi thấy nàng thì khóe môi cong lên, nụ cười xinh đẹp vô cùng: “Ta đang định lên tìm ngươi để nói chuyện đây.”

Ba người cùng vào nhã gian, ngồi đối diện nhau, lúc này Chúc Hàm Chi mới nói với Chu Minh Ngọc: “Dạo gần đây ta không đến đây, nhưng bên tai lại không thiếu chuyện của các ngươi. Hiện nay không ít mệnh phụ triều đình đều đã biết ở Vân Thường Phường có một tú nương lợi hại, có mấy vị phu nhân còn tìm tới đại đương gia để dò hỏi nữa.”

Diêu nương tử mỉm cười nói: “Thì đấy, hiện tại những đơn đặt hàng gửi tới tiệm chúng ta nhiều hơn không ít. Chúng ta làm sao có sức mà nhận hết, toàn bộ đều phải gác lại, xếp theo thứ tự sau.”

Chúc Hàm Chi nghe vậy sắc mặt khẽ nhạt đi, cất lời: “Vân Thường Phường là cửa tiệm của Phồn Ký, những mệnh phụ kia tới đặt hàng chẳng qua là mượn danh tiếng hoàng thương để tô điểm thêm thể diện bản thân. Các ngươi cũng không cần phải để tâm đến hết, chỉ cần làm ra vẻ đủ lễ nghi là được, không sợ bọn họ giận dỗi thúc ép. Nếu cứ ai đến cũng tiếp thì lại hạ thấp thân phận của mình.”

Diêu nương tử gật đầu nói: “Chúng ta sẽ làm theo, xin Chúc đương gia yên tâm.”

Chúc Hàm Chi lúc này mới lên tiếng: “Hôm nay ta đến là muốn nói với hai người một chuyện vui. Trong cung một thời gian nữa sẽ tổ chức xuân du ở Thượng Uyển, ta và đại đương gia đều đã nhận được thiệp mời. Ta muốn dẫn hai người cùng đi nên đến hỏi thử ý các ngươi.”

Chu Minh Ngọc ngẩng đầu, không biểu lộ gì nhìn thoáng qua Chúc Hàm Chi, chỉ thấy nàng ta đang cúi đầu uống trà, không nhìn về phía họ.

Nàng khẽ vuốt ve tay áo, trong lòng tính toán nên hồi đáp thế nào, chợt nghe Diêu nương tử lên tiếng trước: “Ta là kẻ vụng về, lo liệu cửa tiệm còn tạm được, chứ thật sự tới đó bốn phía toàn là hoàng thân quốc thích, nhỡ đâu nói năng hay hành động lỡ lời, e là không ổn. Hơn nữa tiệm bên này không người trông nom cũng không xong.”