Diêu nương tử phì cười, cầm lấy khay: “Ta đem đi xử lý, ngươi về phòng thay y phục đi.”
Chu Minh Ngọc đáp một tiếng, lên lầu trở về phòng mình.
Nàng thường ngày vẫn làm việc ở tú phường, các tú nương chung sống hòa thuận nên chưa từng khóa cửa.
Nhưng hôm nay khi tay vừa đặt lên cửa đẩy ra, nàng lập tức cảm thấy có điều khác lạ.
Trên mặt đất có một lớp bụi kim loại màu vàng nhạt rải rác, ẩn giấu trên nền gỗ tối màu, nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không thể phát hiện.
Đó là chút tâm cơ nàng bày sẵn mỗi khi ra ngoài.
Hôm nay có người đã nhân lúc nàng vắng mặt mà lén vào phòng.
Chu Minh Ngọc đẩy cửa bước vào, kiểm tra cửa sổ phía hẻm sau, bên khung cửa cũng lưu lại dấu vết phấn chì rất nhạt.
Nàng ngồi xổm xuống, tay đặt lên mặt đất nhẹ nhàng vuốt qua, đã đoán được đại khái có người trèo từ cửa sổ vào, sau đó lại đến cửa kiểm tra.
Chu Minh Ngọc xoay người đến bên giường, lắc ổ khóa trên tủ gỗ cạnh giường, khẽ cười lạnh một tiếng.
Có người đã lục lọi tủ này.
Bên trong đó là giấy tờ chứng minh nàng đã từ thân phận nô tịch chuyển sang dân thường.
Chu Minh Ngọc cũng nghĩ tới việc này là do ai làm ra.
Lúc nhỏ nàng cũng từng có một cây quạt tròn thêu hoa hải đường, mặt quạt là do lục tỷ của nàng thêu tặng trước khi xuất giá. Nàng vương vấn lục tỷ nên thường mang theo cây quạt ấy bên người.
Lúc đó Dương Giản đã khắc tặng nàng một con thỏ ngọc để làm tua quạt, nàng vô cùng yêu thích, liền treo lên cây quạt kia.
Vật mang nhiều ý nghĩa cá nhân như thế không phải ai cũng nhận ra, huống hồ đã trải qua bao năm tháng, e rằng người đời đã sớm quên bẵng đi rồi.
Chu Minh Ngọc hôm đó cố tình mang cây quạt như thế đến Đoan Vương phủ là muốn thăm dò Nguyên Chi Quỳnh.
Nàng trở về Thượng Kinh, nếu muốn lật lại vụ án cũ của Tạ gia năm xưa thì chỉ dựa vào việc kết thân với Trương phu nhân e rằng chưa đủ. Một vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh phu nhân vẫn chưa có năng lực lớn đến mức giúp nàng xem được hồ sơ vụ án.
Chu Minh Ngọcn muốn mượn các mối giao du của Trương phu nhân để trèo lên tầng cao hơn, ai ngờ ông trời giúp nàng, vừa hay để Đoan Vương hồi kinh, lại đưa Đoan Vương Phi đến trước mặt nàng.
Nàng đại khái cũng nắm rõ sở thích của Nguyên Chi Quỳnh, dù không biết những năm qua đã thay đổi bao nhiêu, nhưng thử thăm dò một phen cũng không phải việc gì quá mạo hiểm.
Nàng đoán Đoan Vương Phi sẽ không giữ lại một vật như thế, nếu tùy ý ban thưởng cho hạ nhân thì xem như nàng phí công một chuyến, phải nghĩ cách khác.
Thế nhưng may mắn là cây quạt ấy quả thực đã rơi vào tay Nguyên Chi Quỳnh.
Hôm Nguyên Chi Quỳnh đích thân tới tìm nàng, nàng không hiểu đối phương có ý gì, đành phải cẩn thận trong lời nói.
Sự thay đổi của Nguyên Chi Quỳnh cũng khiến nàng hơi bất ngờ, từ đó lại càng không dám manh động.
Nguyên Chi Quỳnh rốt cuộc có nhận ra điểm đặc biệt của cây quạt kia hay không, lúc này Chu Minh Ngọc cũng không dám chắc.
Bởi vì nàng chưa từng nghĩ rằng Dương Giản sẽ trông thấy nó.
Từ sau khi trở về kinh thành, nàng vẫn ngầm dò hỏi tin tức về Dương gia.
Năm xưa Dương gia và Tạ gia là thông gia đời đời, hai nhà giao hảo, vậy mà đột nhiên lại dâng chứng cứ Tạ gia thông địch bán nước lên hoàng đế. Tạ gia bị tru di cả nhà, còn Dương gia thì từng bước thăng tiến, đám thiếu niên trong tộc nay gần như đều nắm giữ chức vị quan trọng.