“Anh đào được trong cung ban thưởng vốn là ân điển r, sao có thể xem thường mà bỏ đi được.”
Nguyên Chi Quỳnh buông một câu tùy ngươi rồi mới hạ giọng hỏi: “Dương Giản có tìm ngươi chưa?”
Nàng ta thậm chí còn tốt bụng nhắc lại một lượt: “Dương Giản, Dương Bát Lang, chính là vị Diêm Vương mặt lạnh của Long Trảo Ty đó.”
Chu Minh Ngọc bất đắc dĩ đáp: “Vẫn chưa..”
Nguyên Chi Quỳnh nói: “Vậy ngươi phải cẩn thận, đồ đạc quanh người phải giữ thật kỹ, người bên cạnh cũng phải nhìn cho rõ, nói không chừng ngày nào đó lại vấp ngã thì khổ.”
Chu Minh Ngọc đáp: “Đa tạ quận chúa đã nhắc nhở.”
Hai người một đường băng qua hành lang, từ xa đã thấy một thanh niên áo gấm, lưng thẳng tắp, dáng vẻ tiêu sái tiến lại gần hỏi Nguyên Chi Quỳnh: “Vị này là ai thế?”
Chính là Nguyên Chi Lân.
Chu Minh Ngọc khụy gối hành lễ với hắn: “Dân nữ là tú nương của Phồn Ký, tham kiến thế tử.”
Nguyên Chi Lân đưa mắt nhìn Chu Minh Ngọc từ trên xuống dưới, mỉm cười đầy hứng thú hỏi: “Sao ngươi biết ta là thế tử?”
Nguyên Chi Quỳnh kéo tay Chu Minh Ngọc lại, trừng mắt nhìn hắn: “Ở Đoan Vương phủ mặc thường phục mà còn dám đi lại lung tung, không phải thế tử thì là ai? Nàng đâu có ngốc.”
Nguyên Chi Lân cau mày: “Ta đang hỏi nàng, muội xen vào làm gì?”
Cổng phủ đã ở ngay trước mắt, Nguyên Chi Quỳnh không để ý tới hắn nữa, kéo Chu Minh Ngọc vòng qua người Nguyên Chi Lân, đẩy về phía cửa: “Lời ta đã nói xong, Chu cô nương đi thong thả.”
Ngay khi nhìn thấy Nguyên Chi Lân, Chu Minh Ngọc đã cảm thấy có điều không ổn.
Nàng và Nguyên Chi Lân trước kia ít khi qua lại, chỉ biết hắn miệng lưỡi phong lưu, dù là bạn đọc trong cung cũng dám trêu ghẹo cung nữ, nhưng chỉ dừng ở lời nói, chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Nào ngờ hôm nay, có lẽ vì ở đất phong quá lâu thành ra quen thói phóng túng, hắn càng ngày càng vô pháp vô thiên.
Nàng cố ý nhắc tới Phồn Ký cũng là để cảnh tỉnh hắn, bởi vì chủ nhân của Phồn Ký rất được thánh thượng sủng ái, không phải người dễ động vào.
Ai ngờ Nguyên Chi Lân không sợ chết.
Chu Minh Ngọc vội vàng hành lễ, lập tức rời khỏi Đoan Vương phủ.
Chờ đến khi người đi xa rồi, Nguyên Chi Quỳnh mới quay lại đối diện với gương mặt không mấy vui vẻ của Nguyên Chi Lân, giơ tay tát cho hắn một cái.
“Ngươii!”
“Ta làm sao?”
Sắc mặt Nguyên Chi Quỳnh lạnh lẽo, không hề có chút kính trọng đối với huynh trưởng, trong mắt chỉ còn lại sự chán ghét sâu đậm.
“Ta cảnh cáo ngươi, cất hết mấy cái thói ăn chơi trác táng ngươi nuôi ở đất phong đi cho ta. Lần này phụ vương hồi kinh là vì đại sự, nếu ngươi dám làm ra trò gì, ta tuyệt đối không tha cho ngươi.”
Nguyên Chi Lân cười lạnh, sờ lên bên má đang sưng lên vì cái tát: “Ngươi là nữ nhi mà dám hung hăng với huynh trưởng? Ngày sau ra ngoài xem thử còn ai dám đứng ra che chở cho ngươi?”
Nguyên Chi Quỳnh khinh thường đáp: “Vậy thì cứ chờ xem ngươi có thể kế thừa vương vị rồi đi được bao xa.”
…
Chu Minh Ngọc ôm khay anh đào trên tay, ngồi xe ngựa trở về Vân Thường Phường.
Diêu nương tử và Tú Văn ra đón, đỡ giúp nàng khay anh đào, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay làm sao vậy, còn mang cả một khay anh đào về? Là Đoan Vương phi ban thưởng sao?”
Tú Văn tham ăn, đưa tay lấy một quả định bỏ vào miệng.
“Đừng ăn!” Chu Minh Ngọc vỗ vào tay nàng ta, xoay người che tay nói nhỏ: “Dù là thưởng cũng không ăn được, chua muốn chết.”