Thế nhưng hiện giờ Chu Minh Ngọc lại không thể làm như vậy.
Trên mặt nàng không gợn sóng, miệng nói “Vương phi thích là tốt rồi”, sau đó hành lễ cáo lui.
Nào ngờ Nguyên Chi Quỳnh từ xa đã trông thấy nàng, liền xuống ngựa tiến lại.
“Chu cô nương.”
Nàng ta nhận lấy khăn tay do thị nữ đưa tới lau mồ hôi trên trán, mày mắt cong cong bước đến chào hỏi: “Chu cô nương hôm nay tới đưa đồ sao?”
Trông thấy hộp gỗ trong tay thị nữ của Đoan Vương Phi thì ra lệnh: “Mang lại cho ta xem thử.”
Hiện tại Chu Minh Ngọc nhìn thấy Nguyên Chi Quỳnh liền cảnh giác, trong lòng thầm đề phòng, không rõ nàng ta lại muốn giở trò gì nữa.
Thế nhưng Nguyên Chi Quỳnh lại mang vẻ lanh lợi hoạt bát, vô cùng dễ mến, lần lượt xem qua từng món một, chợt lấy ra một tấm bình phong nhỏ dùng để trưng bày mà Đoan Vương Phi còn chưa nhìn đến, cẩn thận nâng lên, bày ra bộ dạng cung kính dâng đến trước mặt bà ta
“Bình phong này thêu hỷ tước báo xuân, hôm trước ta đến Vân Thường Phường đã vừa ý lắm rồi. Khi đó Diêu chưởng quầy còn bảo hỷ tước chưa thêu xong, không thể bán cho khách. Nào ngờ Chu cô nương tinh ý, hôm nay đã mang đến rồi.”
Đoan Vương Phi khẽ phe phẩy quạt cho Nguyên Chi Quỳnh, nghe nàng ta nói vậy mới đưa mắt nhìn sang món đồ trưng bày kia.
Tấm bình phong đó không lớn, chỉ cao chừng một gang tay, hiếm ở chỗ đường thêu tinh tế, sắc màu tươi sáng, đặt trong khuê phòng của nữ tử thì quả thật khéo léo tuyệt vời.
Thấy Nguyên Chi Quỳnh yêu thích, Đoan Vương Phi cũng vừa lòng với hành động này của Chu Minh Ngọc, liền bảo nhà bếp mang đĩa anh đào vừa được ban thưởng trong cung ra tặng cho nàng.
Trên mặt Chu Minh Ngọc lộ vẻ vui mừng, lập tức quỳ xuống tạ ơn, vô cùng cảm kích đón lấy đĩa anh đào.
Thế nhưng trong lòng lại chua chát, mấy quả anh đào được trong cung ban thưởng này còn chẳng ngọt bằng mấy quả nàng hái sau vườn nhà mình.
Nếu Đoan Vương Phi sống trong vinh hoa phú quý ban cho nàng một nắm vàng thì tốt biết mấy..
Chu Minh Ngọc mang theo đĩa anh đào, lần nữa cáo lui.
Lúc này Nguyên Chi Quỳnh lại nói: “Đúng lúc ta cưỡi ngựa mỏi rồi, để ta tiễn Chu cô nương một đoạn vậy.”
Chu Minh Ngọc không rõ tâm ý của Nguyên Chi Quỳnh, liền nói: “Dân nữ nào dám làm phiền quận chúa đưa tiễn.”
Nguyên Chi Quỳnh đáp: “Không sao, ta thấy Chu cô nương khéo tay lại trạc tuổi mình, cảm thấy thân thiết nên muốn hàn huyên đôi lời. Chẳng lẽ Chu cô nương chê ta?”
Nàng ta nở nụ cười tươi rói, ở chỗ ngồi, sắc mặt của Đoan Vương Phi lại lạnh đi.
Chu Minh Ngọc vội nói: “Dân nữ sao dám, quận chúa bằng lòng trò chuyện cùng dân nữ, đó là phúc phần của dân nữ.”
Nguyên Chi Quỳnh bước lại gần, nói: “Chu cô nương căng thẳng gì chứ, chỉ là nói dăm ba câu thôi mà.”
Nàng ta cất bước đi trước, Chu Minh Ngọc đành phải theo sát sau lưng.
Nguyên Chi Quỳnh ra hiệu cho thị nữ lui xa, lại quay đầu nhìn Chu Minh Ngọc cười nói: “Chu cô nương đi xa ta như vậy làm gì?”
Chu Minh Ngọc đành phải tiến lại gần hơn: “Không biết quận chúa có điều gì dạy bảo?”
Nguyên Chi Quỳnh tháo chiếc nhẫn khảm vàng bọc ngọc trên tay, đặt vào khay đựng anh đào của nàng: “Đĩa anh đào này chua chết đi được, mẫu thân ta chẳng thèm ăn mới ban cho người khác. Ngươi về thì lén vứt đi, đừng để ai trông thấy.”
Chu Minh Ngọc nhìn chiếc nhẫn kia, cảm thấy bản thân cũng không đến nỗi không thể nói chuyện với nàng ta được.