Mậu Võ: “Thế còn ngươi?”
Mậu Văn: “...”
Không biết trả lời thế nào, Mậu Văn vội vàng rời đi, chuẩn bị hành trang lên đường.
Mậu Võ mơ hồ đi theo sau Dương Giản trở về, thật ra hắn vẫn chưa hiểu Dương Giản đến đây rốt cuộc là để làm gì.
Nếu nghi ngờ thân phận của Chu Minh Ngọc thì cứ trực tiếp bắt lại, giải vào ngục tối của Long Trảo Ty, không đến nửa nén nhang, nhất định có thể khiến vị tú nương yếu ớt kia mở miệng.
Nếu không muốn dùng thủ đoạn mạnh thì nhân lúc nàng không có mặt, lẻn vào phòng lục soát một lượt, thế nào cũng tra ra chút gì đó.
Cần gì phải lén lút đứng ở góc phố ngó nghiêng như vậy?
Đang suy nghĩ thì Dương Giản đã lên ngựa, quay đầu gọi hắn một tiếng: “Ngươi trông kỹ chỗ này, chờ lúc Chu Minh Ngọc không có mặt thì vào phòng nàng ta lục soát thử xem.”
Nói một phải nghĩ đến ba, điều này Mậu Võ ghi nhớ kỹ càng.
Hắn lập tức nở nụ cười sáng lạn: “Rõ!”
Không phải là lục lọi phòng ư? Việc này hắn làm được.
…
Chu Minh Ngọc sau khi trở về tú phường liền lập tức bắt tay vào làm những vật phẩm mà Đoan Vương Phi đặt.
Hoa văn không khó, khó là ở sự tinh xảo. Một sợi chỉ phải chẻ thành hai mươi bốn sợi nhỏ, nếu không phải vì khách hàng là hoàng thân quốc thích, nàng căn bản sẽ không dùng đến cách làm này.
Nàng chỉ chuyên tâm trộn chỉ thêu, còn những việc vặt khác đã có tú nương khác và Tú Văn giúp đỡ.
Cứ như vậy sau nửa tháng gấp rút, mới mang thành phẩm đến phủ Đoan Vương.
Có lẽ vì lần trước được Vương Phi đặc biệt chiếu cố, lần này đến, tốc độ thông báo cực kỳ nhanh. Người ra đón Chu Minh Ngọc ở cổng là một tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ, Chu Minh Ngọc nhớ nàng ta chính là người đã hầu hạ bên cạnh Đoan Vương Phi ngày hôm đó.
Tiểu nha đầu đưa nàng đi thẳng vào hậu viện.
Đoan Vương tuy không phải huynh đệ cùng mẹ với đương kim hoàng thượng, nhưng lại được sủng ái hết mực. Dù lâu năm ở phong địa nhưng vương phủ ở kinh thành cũng chiếm diện tích rộng lớn, hậu viện còn có cả một trường ngựa không nhỏ.
Khi Chu Minh Ngọc đến nơi, từ xa đã thấy trên trường ngựa có một người mặc hồng y cưỡi hắc mã, oai phong lẫm liệt, giữa lúc phi nhanh giơ tay bắn cung mà vẫn trúng hồng tâm, không ai khác chính là Nguyên Chi Quỳnh.
Đoan Vương Phi ngồi trong bóng mát ngắm Nguyên Chi Quỳnh cưỡi ngựa, thấy Chu Minh Ngọc tới thì nở nụ cười tươi, gọi nàng lại gần trò chuyện.
Chu Minh Ngọc không dám chậm trễ, hành lễ theo đúng quy củ, đợi Đoan Vương Phi miễn lễ mới dâng hộp gỗ lên.
Đoan Vương Phi đã không còn để tâm đến mấy thứ này nữa.
Cũng như cây quạt lần trước bà ta tiện tay đưa cho Nguyên Chi Quỳnh, những vật dụng tiêu khiển như thế này, Đoan Vương Phi xưa nay chưa từng thiếu.
Vì vậy chỉ tiện tay cầm lên xem sơ qua một hai món, khen Chu Minh Ngọc mấy câu rồi đặt sang một bên.
Trong lòng Chu Minh Ngọc rất bức bối.
Tuy nàng từng trải qua mấy năm gian truân, nhưng nay đã trở về Thượng Kinh, cuộc sống xem như cũng thong dong. Dù chỉ là dân thường, thế nhưng những người nàng tiếp xúc đều là phu nhân quan lại, tuy đôi khi cũng bị mất thể diện, nhưng về tiền tài thì luôn dư dả.
Chỉ một câu hờ hững của Đoan Vương Phi lại khiến nàng phí bao công sức, giờ đây lại bị gạt sang một bên như thế, thật sự làm nàng rất khó chịu.
Tạ Tích ngày xưa vốn đã không ưa thái độ làm bộ làm tịch của Đoan Vương Phi, mỗi khi phải xuất hiện cùng một chỗ với bà ta, luôn là tránh được thì tránh, dù sao thì gia thế nhà họ Tạ cũng cao quý, không đáng phải nhún mình lấy lòng một vị vương phi.