Chương 13

Chu Minh Ngọc lộ vẻ sợ hãi đúng lúc: “Nghe như vậy thì vị đại nhân này quả là một thanh quan.”

“Thanh quan ư?”

Nguyên Chi Quỳnh bật cười, trong nụ cười mang ba phần chế giễu.

“Chu cô nương, ta đã đuổi hết người ngoài đi để nói chuyện riêng với ngươi, ngươi còn giả ngây thơ thì không thú vị rồi. Cây quạt của ngươi rơi vào tay ta, Dương Bát Lang lập tức tới hỏi nguồn gốc. Ta không nói, vậy mà qua một đêm nó đã không cánh mà bay. Chu cô nương nếu không phải là người xấu, hắn việc gì phải trộm cây quạt kia?”

Chu Minh Ngọc kêu oan: “Dân nữ bình thường chỉ đi tới các phủ để đo may y phục cho phu nhân quan lại, còn lại đều ở trong tú phường làm việc, chưa từng làm điều gì sai trái. Còn cây quạt kia vốn là dân nữ tự thêu chơi, mới hoàn thành hôm qua, may mắn được vương phi để mắt tới, sao có thể là đồ bẩn được? Kính xin quận chúa soi xét.”

“Ta đã nói rồi, ta không cần soi xét, ngươi làm hay không làm chuyện xấu cũng không liên quan tới ta.”

Nguyên Chi Quỳnh nghiêng người, tiến gần đến Chu Minh Ngọc hơn một chút, nói: “Ta chỉ là có lòng tốt nhắc nhở Chu cô nương một câu. Nếu Chu cô nương thật sự là người xấu, ngàn vạn lần đừng để thua kém tên Dương Bát Lang kia. Ta thấy hắn không vui, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.”

Chu Minh Ngọc kinh hãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên gương mặt ngây thơ như trẻ con của Nguyên Chi Quỳnh đang nở một nụ cười tinh quái.

Nàng ta rõ ràng mới chỉ mười bảy tuổi, nụ cười vẫn mang nét trẻ con, thế nhưng càng vì thế mà nụ cười ấy lại lộ ra sự tàn nhẫn lạnh lùng khiến người ta rợn tóc gáy.

Nguyên Chi Quỳnh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo.

“Đa tạ Chu cô nương đã nhường quạt, hôm khác Chu cô nương đến phủ đưa đồ, ta sẽ mời cô nương ngồi lại chuyện trò.”

Nàng ta lại một lần nữa mang lên chiếc mặt nạ cười giả tạo, ung dung bước ra ngoài.

Chu Minh Ngọc nhìn theo xe kiệu Nguyên Chi Quỳnh rời đi, trong đầu hiện lên hình ảnh nàng ta từng ríu rít gọi mình và Dương Giản là "A huynh", "A tỷ", sắc mặt dần nhíu lại.

Trong mấy năm nàng rời khỏi kinh thành, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dương Giản đứng ở đầu phố, cách một dòng người đông đúc lặng lẽ nhìn về phía cổng vào của Vân Thường Phường.

Chu Minh Ngọc và Diêu nương tử đứng ở cửa hành lễ, tiễn xa giá của Nguyên Chi Quỳnh rời đi.

Chu Minh Ngọc đứng giữa sắc xuân chưa đậm của kinh thành, khoác trên người một chiếc áo màu xanh lục nhạt, cổ thon hơi cúi, dáng dấp như cây trúc mới mọc, đầy sinh khí, nhìn từ xa lại càng khiến người ta thấy lòng khoan khoái.

Nhưng Dương Giản dõi mắt nhìn thật lâu cũng không nhìn ra chút nào bóng dáng của Tạ Tích.

Chu Minh Ngọc thấy xa giá Nguyên Chi Quỳnh đã đi xa, hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó cùng Diêu nương tử tay trong tay bước vào tú phường.

Lúc này Dương Giản mới giơ tay gọi Mậu Văn tới.

Mậu Võ đứng sau lưng hắn mấy bước bĩu môi ra vẻ không vui, nhưng chân vẫn không nhúc nhích.

Dương Giản khẽ nói: “Ngươi đi một chuyến xuống phương Nam, lần theo nô tịch của Chu Minh Ngọc tra xét, xem nàng ta ban đầu bị bán từ đâu, vì sao bị bán, lớn lên ở nơi nào, sinh ra ở đâu.”

Hắn dặn dò cực kỳ tường tận, Mậu Văn chợt nhớ đến cây quạt trong phòng ngủ của Dương Giản, lập tức nói: “Chủ tử yên tâm, thuộc hạ đi ngay bây giờ.”

Mậu Văn quay lưng trở về chuẩn bị hành lý, lúc đi ngang qua Mậu Võ còn ném lại một câu: “Sau này ngươi phải lanh lợi lên, chủ tử nói một, ngươi phải nghĩ đến ba, chịu khó động não vào.”