Phía sau cậu, một người đàn ông đứng đó.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, người nọ có dáng người cao lớn, khí chất trầm ổn lạnh lùng. Đôi mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt cậu, như bị cảnh tượng trước mắt thu hút. Trong đôi mắt đen, phản chiếu hình ảnh một thiếu niên với gò má ửng hồng vì rượu, những giọt nước còn đọng trên cằm, tựa như sương mai sáng sớm.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Dung Ly hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã thu lại ánh nhìn, khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
Người đàn ông cũng gật đầu, ánh mắt trở lại vẻ bình thản vốn có.
Không chậm trễ, Dung Ly rút khăn giấy lau khô nước trên mặt, rồi rời đi.
—
Buổi tụ họp tàn, men rượu thấm vào từng hơi thở, ai nấy đều có chút ngà ngà.
Lương Vỹ dựa vào vai Tô Vân Khải, cười khẽ: "Lần sau lại tụ tập nhé."
"Nhất định rồi." Tô Vân Khải vỗ nhẹ lên vai cậu ta, mỉm cười.
Hoàng Vĩnh thì thầm điều gì đó với Vũ Nhiên Phong, khiến cậu ta bật cười lắc đầu.
Từng người lần lượt lên xe riêng, chỉ còn lại Dung Ly vẫn đứng bên lề đường, một tay cầm điện thoại, đầu ngón tay lướt qua màn hình.
Cậu đến quán bar bằng xe riêng, nhưng uống rượu thì không thể tự lái về. Cũng không có ý định gọi tài xế.
Gió đêm lành lạnh, mang theo chút hơi rượu còn vương trên làn da, khiến cậu hơi nhíu mày.
Ngay khi chuẩn bị gọi xe, một nhóm người bước ra từ cửa quán bar.
Lục An.
Tô Nhạc.
Cùng với đám bạn của bọn họ.
Ánh mắt cả nhóm đồng loạt rơi xuống người cậu.
Dung Ly thu lại ánh nhìn, không có hứng thú đôi co. Nhưng đám người kia lại không có ý định rời đi.
"Trùng hợp thật." Lục An nhàn nhạt cất giọng.
Bàn tay Tô Nhạc bám lấy tay hắn, ánh mắt lóe lên tia oán hận. Nhưng khi mở miệng, giọng điệu lại mềm mại đầy giả tạo:
"Anh Dung Ly, cũng lâu rồi không gặp. Sao lại đứng đây một mình? Không lẽ… không có xe sao?"
Lời nói nghe có vẻ quan tâm, nhưng ẩn ý mỉa mai đã quá rõ ràng.
Đám bạn của Lục An bật cười khe khẽ.
"Nghe nói Dung Ly ở chung với mấy thiếu gia trong ký túc xá, chắc là quen được mùi sang rồi."
"Một kẻ nghèo bám víu lấy người có tiền, đúng là biết cách nắm bắt cơ hội thật đấy."
Tô Nhạc cười cười, tỏ vẻ lo lắng: "Anh Dung Ly, nếu khó khăn quá thì cũng đừng ngại mở lời, bọn tôi có thể giúp đỡ mà."
Những kẻ kia càng nói càng quá đáng, cố tình chà đạp lên lòng tự tôn của người khác.
Nhưng tất cả lại quên mất một điều.
Kẻ mà bọn họ đang chế giễu, vốn dĩ chẳng phải người mà bọn họ có tư cách động vào.
Dung Ly rũ mắt, ánh cười trên môi nhàn nhạt nhưng lạnh nhạt đến cùng cực.
"Tô Nhạc." Giọng cậu chậm rãi: "Tôi có nghèo hay không, liên quan gì đến cậu?"
Tô Nhạc sững người.
Cậu tiếp tục: "Cậu hận tôi sao? Cảm thấy thắng được một ván liền vội vàng chạy đến khoe khoang? Nhưng tiếc là… ván này cậu thắng chẳng vẻ vang gì."
Sắc mặt Tô Nhạc cứng đờ.
Dung Ly khẽ bật cười:
"Thật ra cũng dễ hiểu thôi. Một đám người suốt ngày tự vẽ ra những câu chuyện ảo tưởng, nghĩ rằng mình thông minh lắm. Nhưng thực chất…" Cậu hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua từng người một.
"... chỉ toàn là mấy kẻ thần kinh."
Lời vừa dứt, sắc mặt đám người kia đồng loạt thay đổi.
Đúng lúc đó, một tiếng động khẽ vang lên.
Cửa kính xe đỗ gần đó từ từ hạ xuống.
Bên trong, một người đàn ông đang ngồi, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía bọn họ. Giọng nói trầm thấp, không nhanh không chậm:
"Cậu có muốn tôi đưa một đoạn không?"
Dung Ly khẽ nheo mắt.
Là hắn. Người đàn ông trong nhà vệ sinh lúc nãy.
Khoảnh khắc đó, xung quanh trở nên im lặng.
Cậu không trả lời ngay, mà quay đầu nhìn lướt qua đám người sau lưng.
Tô Nhạc siết chặt nắm tay, gương mặt vặn vẹo vì oán hận. Đám bạn của Lục An từ ghen tỵ đến kinh ngạc, còn Lục An… sắc mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng hốt.
Dung Ly thu lại ánh nhìn, cảm giác hơi rượu bắt đầu thấm vào cơ thể, đầu óc có chút choáng nhẹ. Cậu không có tâm trạng đứng đây đôi co thêm nữa.
Nghĩ vậy, cậu khẽ gật đầu, giọng điệu tùy ý: "Được thôi."
Nói xong, cậu mở cửa xe, bước lên.
Cửa xe đóng lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Đám người kia, lúc này không còn dám lên tiếng.
Chiếc xe sang trọng lặng lẽ khởi động, hòa vào màn đêm.
Mà Lục An đứng đó, sắc mặt trắng bệch đến khó coi, cảm giác như có một dự cảm chẳng lành đang bao trùm lấy hắn.
Không gian trong xe lặng như tờ.
Dung Ly nghiêng đầu dựa vào ghế, đôi mắt nửa khép hờ, hàng mi dài phủ xuống tạo thành một cái bóng mờ nhạt trên gương mặt. Giọng nói cậu hơi khàn, phảng phất chút hơi men:
“Cảm ơn.”
Người đàn ông ngồi bên cạnh không vội đáp, chỉ thản nhiên nhìn về phía trước.
Bên trong xe thoang thoảng mùi hương trầm ổn, không quá nồng nhưng lại mang theo áp lực vô hình.
Hắn hơi nheo mắt.
Hương rượu nhàn nhạt hòa cùng mùi hương đặc trưng từ cơ thể cậu, một mùi hương không ngọt gắt, mang theo chút lười biếng tự nhiên.
“Không cần khách sáo.”
Giọng hắn trầm thấp, từ tính, không chứa quá nhiều cảm xúc.
Dung Ly khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lười biếng lướt qua người đàn ông bên cạnh, khóe môi cong lên một đường nhẹ như có như không.
Không khí trong xe dần giãn ra. Hai người câu được câu không trò chuyện vài câu, từ những chuyện vô thưởng vô phạt đến đôi chút về công việc.
Dung Ly không phải kiểu người thích giao tiếp, nhưng cũng không quá ngại trò chuyện. Cậu nhanh chóng nhận ra người đàn ông này rất trầm ổn, lời nói ít mà súc tích.
Cho đến khi một câu hỏi bất giác bật ra:
“Anh là ai?”
Người đàn ông nhướng mày, rồi chậm rãi trả lời:
“Triệu Huyền Thiên.”
Bàn tay đặt trên đầu gối của Dung Ly khẽ dừng lại.
Triệu Huyền Thiên, Chủ tịch tập đoàn Triệu Uyển?
Ánh mắt cậu hơi đổi, trong đáy mắt lóe lên một tia hứng thú nhàn nhạt.
Ngược lại, Triệu Huyền Thiên dường như không hề biết thân phận của cậu.
Hắn chỉ nhìn thấy một thiếu niên dung nhan tuyệt sắc, khí chất lười biếng nhưng lại mang theo chút phong tình khó diễn tả, hoàn toàn khác biệt với những người hắn từng tiếp xúc.
Triệu Huyền Thiên gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối, nghiêng mắt nhìn cậu:
“Còn cậu?”
Giọng hắn trầm ổn, lẫn một chút ý vị thăm dò.
Dung Ly không né tránh ánh mắt của hắn, giọng điệu vẫn lười biếng như trước:
“Dung Ly, Dung gia.”
Cậu báo luôn địa chỉ biệt thự nhà họ Dung.
Triệu Huyền Thiên thoáng dừng lại.
Đôi mắt thâm trầm của hắn chợt lóe lên một tia kinh ngạc.
Dung gia? Tam thiếu gia nhà họ Dung?
Người trong giới ai mà không biết Dung gia, một trong những gia tộc danh giá nhất. Nhưng trong ba người con trai nhà họ Dung, ngoài Dung Lãng và Dung Mặc, rất ít người nghe nhắc đến tam thiếu gia.
Hắn từng nghe qua vài lời đồn, nhưng chưa bao giờ có thông tin chính xác.
Vậy mà bây giờ, người đang lười biếng dựa vào ghế xe hắn, ánh mắt nửa say nửa tỉnh, lại chính là người ấy?
Triệu Huyền Thiên thu lại ánh mắt, giọng nói không rõ cảm xúc:
“Thì ra là vậy.”
Dung Ly khẽ “hửm” một tiếng, thanh âm trầm thấp như một sợi dây nhẹ nhàng quấn quanh màng nhĩ người nghe.
Triệu Huyền Thiên siết nhẹ ngón tay.
Hắn không nói gì thêm.
Dung Ly cũng không truy hỏi.
Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt cậu, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn.
Mái tóc đen mềm mại rủ xuống trán, cổ áo mở rộng lộ ra xương quai xanh tinh xảo, mơ hồ phản chiếu dưới ánh sáng nhạt. Đôi môi mím lại, sắc môi đỏ thắm vì rượu, khiến người ta vô thức chú ý.
Dung Ly cảm thấy hôm nay mình uống hơi nhiều.
Cậu không thích mất kiểm soát.
Vậy mà lần này, lại để bản thân bị hơi men làm cho chếnh choáng.
Triệu Huyền Thiên liếc nhìn cậu qua kính chiếu hậu, ánh mắt vừa chạm đến dáng vẻ tùy ý mà quyến rũ vô tình ấy, liền dời đi.
Hắn mở laptop, bắt đầu xử lý công việc.
Nhưng hương rượu hòa cùng mùi hương nhàn nhạt trên người cậu, vẫn len lỏi vào từng hơi thở.
Như một loại chất dẫn dụ nguy hiểm.
—
Xe dừng lại trước biệt thự nhà họ Dung.
Dung Ly khẽ mở mắt, ánh đèn đường phản chiếu trong đồng tử sâu thẳm, lóe lên từng tia sáng nhỏ vụn.
Cậu đẩy cửa xe, động tác không nhanh không chậm, nhưng lại vô tình để lộ cổ tay thon dài trắng nõn, dưới ánh sáng càng thêm bắt mắt.
Đứng bên ngoài xe, cậu hơi cúi người, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo chút khàn khàn sau khi uống rượu:
“Cảm ơn, chủ tịch Triệu.”
Triệu Huyền Thiên ngồi trong xe, ánh mắt thâm trầm lướt qua người trước mặt.
Cửa sổ xe hạ xuống, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt hắn, làm tăng thêm vẻ sắc bén lạnh lùng.
Hắn nhìn cậu một lát, rồi chậm rãi đáp:
“Không có gì.”
Dung Ly cong môi cười nhạt, không nói thêm gì.
Cậu lười biếng nâng tay vén lại mái tóc, rồi xoay người bước vào biệt thự.
Triệu Huyền Thiên nhìn theo bóng lưng cậu, ánh mắt hơi tối lại.
Mãi đến khi cánh cửa lớn khép lại, hắn mới thu lại ánh nhìn, dặn tài xế:
“Lái xe.”
Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh, hòa vào màn đêm.
—
Dung Ly bước vào biệt thự, ánh sáng ấm áp trải dài trên nền đá cẩm thạch.
Quản gia đã đứng sẵn ở đó, thấy cậu trở về liền cung kính hỏi:
“Thiếu gia, đêm nay cậu có cần dùng gì không?”
Dung Ly khẽ lắc đầu:
“Không cần, tôi muốn nghỉ sớm.”
Quản gia gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nhẹ giọng nhắc nhở:
“Nếu cần gì, cậu cứ gọi tôi.”
Dung Ly phất tay một cái, rồi đi thẳng lên phòng.
Vừa vào phòng, cậu tùy ý cởϊ áσ khoác, ném lên ghế, rồi đi vào phòng tắm.
Nước ấm chảy dọc theo làn da trắng mịn, hơi nước bốc lên khiến gương mặt trong gương càng thêm mông lung.
Nhắm mắt lại, Dung Ly để dòng nước cuốn trôi đi chút men say còn sót lại.
Nhưng hình ảnh trong đầu cậu, lại vô thức lặp lại ánh mắt Triệu Huyền Thiên nhìn mình.
Ánh mắt ấy, sâu thẳm, sắc bén, lại mang theo một tia cảm xúc khó đoán.
Dung Ly chậm rãi nhếch môi.
Người đàn ông đó… rất hợp gu thẩm mỹ của cậu.
Cao lớn, mạnh mẽ, có khí chất.
Nếu nói về tiêu chuẩn bạn giường… đúng là không có gì để chê.
Chỉ là…
Dung Ly hơi nghiêng đầu, dựa vào thành bồn tắm.
Thân phận có hơi phiền phức.
Nhưng… nếu chỉ là tận hưởng, cũng không phải không thể cân nhắc.
Cậu khẽ cười, đầu ngón tay gõ nhẹ lên thành bồn tắm.
Đêm nay, quả thật có chút thú vị.