Chương 4

Dưới ánh hoàng hôn nhạt dần, căn phòng làm việc trên tầng cao nhất vẫn duy trì bầu không khí trầm tĩnh.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Dung Ly không vội rời đi. Cậu thoải mái ngồi trên ghế sô pha, lật xem quyển sách trong tay, thỉnh thoảng nâng tách trà, nhấp một ngụm nhỏ.

Phía bên kia, Dung Mặc vẫn tất bật xử lý công việc. Trong khoảng thời gian đó, Lâm Tuyên ra vào vài lần để báo cáo, nhưng dường như đã quen với sự hiện diện của cậu nên không còn lộ ra sự mất tự nhiên như lúc đầu.

Dung Ly không quấy rầy, chỉ yên tĩnh ngồi một góc, thỉnh thoảng ánh mắt lướt qua anh trai.

Dung Mặc khi làm việc vô cùng chuyên chú, ánh mắt trầm tĩnh, từng động tác ký duyệt, xem xét tài liệu đều dứt khoát. Người như anh, dù đứng ở đâu cũng có thể dễ dàng trở thành trung tâm.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, ánh nắng gắt ngoài cửa sổ dần chuyển thành sắc cam dịu nhẹ.

Đến khi chiều muộn, Dung Ly khẽ khàng khép lại quyển sách, đứng dậy, hướng về phía Dung Mặc, giọng điệu lười nhác:

“Em về trước đây.”

Dung Mặc ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua cậu một lượt rồi gật đầu:

“Ừ, đi đường cẩn thận.”

Dung Ly không đáp, chỉ tùy ý gật đầu rồi rời khỏi văn phòng.

Chiếc xe lặng lẽ dừng trước biệt thự.

Dung Ly bước xuống, quản gia đã đứng đợi sẵn, cung kính cúi đầu:

“Thiếu gia, ngài đã về.”

Cậu chỉ “ừ” một tiếng, cởϊ áσ khoác đưa cho ông, sau đó không dừng lại mà trực tiếp lên lầu.

Vừa vào phòng, cậu tiện tay ném điện thoại lên bàn, đi thẳng vào phòng tắm.

Dòng nước ấm chảy xuống, xoa dịu từng thớ cơ trên người. Hơi nước mỏng manh bao phủ khắp không gian, làn da trắng nõn càng thêm mê hoặc dưới ánh đèn vàng ấm áp.

Dung Ly nhắm mắt, hờ hững để mặc suy nghĩ trôi nổi.

Thật ra, cậu chưa từng thích những nơi ồn ào như quán bar, nhưng hôm nay lại có chút hứng thú.

Sau khi trở về, cậu vẫn chưa thực sự “sống” như một người bình thường. Có lẽ cũng nên thử hòa nhập vào nhịp sống này một chút.

Nghĩ vậy, cậu nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, bước ra với chiếc khăn tắm quấn ngang eo.

Mở tủ quần áo, ánh mắt lướt qua từng bộ trang phục.

Cuối cùng, Dung Ly chọn một chiếc áo sơ mi lụa màu đen cùng quần tây ôm vừa vặn. Bộ đồ đơn giản nhưng lại tôn lên khí chất vừa tao nhã vừa sắc bén của cậu.

Khi cậu bước xuống lầu, quản gia đã đứng chờ sẵn trong phòng khách, nhẹ giọng hỏi:

“Thiếu gia, ngài có dùng bữa không?”

Dung Ly hơi dừng bước, ánh mắt trầm ngâm.

Ở quán bar chắc chắn sẽ có rượu, nhưng cậu cũng không định uống quá nhiều. Nghĩ một lát, cậu đáp:

“Không cần. Tôi sẽ ra ngoài.”

Quản gia không hỏi thêm, chỉ gật đầu:

“Vậy tôi sẽ dặn đầu bếp chuẩn bị đồ ăn nhẹ, nếu ngài đói có thể dùng ngay khi trở về.”

Dung Ly nhìn ông một lúc, khóe môi khẽ cong, giọng nói nhàn nhạt:

“Làm phiền ông rồi.”

Quản gia lập tức cúi đầu:

“Đây là trách nhiệm của tôi.”

Dung Ly không nói thêm, trực tiếp rời biệt thự, lên xe đến điểm hẹn.

Trước quán bar, ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của cậu. Ánh sáng chớp nháy rọi lên làn da trắng mịn, khiến dung mạo vốn yêu mị nay lại càng thêm mờ ảo.

Cậu bước xuống xe, chiếc áo sơ mi lụa khẽ lay động theo từng nhịp chân.

Bảo vệ đứng ngay lối vào, vừa thấy cậu liền cung kính cúi đầu.

Dung Ly không nói gì, rút chìa khóa xe, vung nhẹ tay một cái. Chiếc chìa khóa vẽ một đường vòng cung trên không trung rồi rơi gọn vào tay bảo vệ.

Dung Ly không để tâm, ánh mắt đã dừng lại ở người phục vụ đang đứng chờ gần đó.

Người nọ nhanh chóng tiến lên, cung kính:

“Dung thiếu, mọi người đã đến, mời ngài theo tôi.”

Cậu chỉ gật đầu, không lên tiếng, lười biếng nhấc chân đi theo.

Cánh cửa phòng bao bị đẩy ra, ánh sáng rực rỡ phả ra ngoài.

Bên trong, bốn người đàn ông trẻ tuổi đang trò chuyện rôm rả, nhưng khi cánh cửa mở ra, bầu không khí chợt lắng xuống trong chốc lát.

Lương Vỹ huýt sáo, đứng dậy trước tiên:

“Dung Ly, cuối cùng cậu cũng chịu ra ngoài rồi à?”

Tô Vân Khải cười sảng khoái:

“Cứ tưởng cậu định ở nhà làm thần tiên luôn chứ.”

Vũ Nhiên Phong đẩy gọng kính, giọng điệu trầm ổn:

“Ngồi đi.”

Hoàng Vĩnh không lên tiếng ngay, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt sâu xa hơn bình thường.

Dung Ly cười nhẹ, chậm rãi tiến vào, từng bước chân đều mang theo phong thái tự nhiên mà tao nhã.

Cậu tùy ý ngồi xuống ghế lười, ánh mắt lười biếng quét qua mọi người:

“Thật náo nhiệt.”

Lương Vỹ cười:

“Hôm nay nhất định phải uống vài ly.”

Hoàng Vĩnh rót rượu vào ly, chậm rãi hỏi:

“Dạo này cậu thế nào?”

Dung Ly nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng:

“Vẫn vậy thôi.”

Hoàng Vĩnh hơi nhíu mày, nhưng không hỏi thêm.

Tô Vân Khải đã gọi phục vụ mang rượu lên, không khí trong phòng nhanh chóng sôi động trở lại.

Nhưng giữa tiếng cười nói rôm rả, ánh mắt Hoàng Vĩnh vẫn thỉnh thoảng dừng trên người Dung Ly lâu hơn một chút.

Trong phòng bao, tiếng nhạc du dương vang lên, xen lẫn tiếng cười nói rôm rả.

Lương Vỹ cầm micro, cao hứng hát một bài tình ca trầm ấm. Giọng hát của cậu ta không hẳn là chuyên nghiệp, nhưng lại mang theo chút phong lưu và tùy ý, rất có phong cách riêng.

Tô Vân Khải cười ha hả, huých khuỷu tay vào Dung Ly: "Cậu hát một bài đi?"

Dung Ly hơi nghiêng đầu, ánh mắt lười biếng: "Không có hứng."

Lương Vỹ hát xong, ném micro sang một bên, tự rót cho mình một ly rượu rồi ngửa đầu uống một hơi.

Được một lúc, điện thoại trong túi Vũ Nhiên Phong rung lên, anh ta đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại.

Bên trong phòng bao, không khí vẫn vô cùng sôi động.

Lương Vỹ và Tô Vân Khải bắt đầu chơi trò chơi uống rượu, ai thua sẽ phải uống một ly. Dung Ly ngồi dựa vào ghế, nhàn nhã quan sát, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.

Vũ Nhiên Phong bước vào, ánh mắt có chút hưng phấn, khóe môi mang theo nụ cười khó đoán:

“Mọi người đoán xem tôi vừa thấy ai?”

Lương Vỹ nhướng mày:

“Ai mà khiến cậu hứng thú vậy?”

Vũ Nhiên Phong chậc một tiếng, kéo dài giọng:

“Lục An. Hắn vừa tay trong tay với một người bước vào phòng bao bên cạnh.”

Không khí trong phòng bỗng im lặng.

Ánh mắt Lương Vỹ và Tô Vân Khải đồng loạt chuyển sang Dung Ly.

Dung Ly chậm rãi nhấc ly rượu, nhấp một ngụm, vẻ mặt không có chút gợn sóng nào.

Vũ Nhiên Phong nhướn mày:

“Cậu không tò mò sao? Hình như là Tô Nhạc đấy.”

Dung Ly đặt ly rượu xuống bàn, giọng nói nhẹ như không:

“Tôi và hắn đã chia tay.”

Một câu nói, khiến cả căn phòng lập tức bùng nổ.

Ly rượu khẽ lay động trong tay, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn. Dung Ly tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc, khóe môi cong lên nhàn nhạt:

"Được rồi, chuyện cũ bỏ qua. Nào, uống đi."

Tiếng ly chạm nhau vang lên giòn giã giữa không khí rộn ràng. Rượu cạn rồi lại đầy, tiếng cười nói hòa cùng giai điệu sôi động từ bên ngoài vọng vào, kéo dài đến khi men rượu bắt đầu ngấm vào từng hơi thở.



Rượu đã uống đủ, Dung Ly đặt ly xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Hành lang ngoài phòng bao yên tĩnh hơn hẳn so với sự huyên náo bên trong. Ánh đèn trầm ấm trải dài, hắt xuống sàn gỗ bóng loáng những vệt sáng mờ nhạt.

Cậu bước vào phòng vệ sinh, vặn vòi nước. Dòng nước lạnh lướt qua đầu ngón tay, mát lạnh như cắt qua cơn say mơ hồ. Dung Ly cúi xuống, vốc nước lên mặt. Những giọt nước trong veo lăn dài trên làn da trắng mịn như sứ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Hàng mi dài hơi ướt, tạo thành cái bóng nhạt trên gương mặt hoàn mỹ. Đôi môi nhuốm men rượu mang theo chút ướŧ áŧ, mơ hồ tỏa ra một loại phong tình vô thức.

Cậu nhắm mắt giây lát, rồi chậm rãi mở ra.

Ngay khi ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải một đôi mắt khác trong gương.