Sáng hôm sau.
Ánh sáng mờ nhạt len qua rèm cửa, rọi xuống thân hình đang vùi trong chăn mềm.
Dung Ly trở mình, mái tóc dài xõa tung trên gối, bờ vai trần lộ ra khỏi lớp chăn lụa mỏng.
Cậu vẫn còn chìm trong cơn mơ màng giữa đêm và ngày, đôi mắt phủ một tầng sương mờ, hàng mi dài khẽ run. Cảm giác ấm áp của chăn và hơi lạnh lẽo của căn phòng hòa quyện, khiến cậu lười biếng kéo chăn trùm lên nửa người, tựa như mèo con vừa tỉnh giấc nhưng chưa muốn rời khỏi ổ.
Tiếng đồng hồ cổ điểm tám giờ sáng.
Dung Ly cuối cùng cũng mở mắt, ngón tay thon dài lần mò lấy điện thoại trên tủ đầu giường, lướt qua tin tức trong ngày.
Một cái tên hiện ra.
Triệu Huyền Thiên xuất hiện tại sự kiện thương mại, thần thái lạnh lùng khiến dân mạng xôn xao.
Chủ tịch tập đoàn Triệu Uyển tiếp xúc với nhiều nhà đầu tư lớn, phải chăng sắp có dự án mới?
Dung Ly lướt qua mà không dừng lại, ánh mắt thờ ơ.
Cậu đặt điện thoại xuống, ngồi dậy, mái tóc dài rủ xuống bờ vai trần, thoáng lộ ra xương quai xanh tinh xảo và bờ ngực mảnh khảnh nhưng không kém phần gợi cảm.
Quản gia Lưu đứng bên ngoài, cung kính chào.
"Thiếu gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong."
Dung Ly gật đầu, thong thả đi xuống lầu.
Hôm nay, cậu có kế hoạch.
Một chiếc xe màu đen dừng trước tòa nhà Thiên Phong.
Dung Ly bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên tòa cao ốc sừng sững giữa trung tâm thành phố.
Vệ sĩ và nhân viên tiếp tân nhận ra cậu, lập tức cung kính chào.
"Thiếu gia."
Cậu khẽ gật đầu, bước vào thang máy chuyên dụng, đi thẳng lên tầng cao nhất.
Cửa thang máy mở ra.
Lâm Tuyên đã đứng chờ sẵn, mỉm cười nói:
"Thiếu gia, mời cậu vào."
Dung Ly chậm rãi bước vào văn phòng.
Sau bàn làm việc, Dung Mặc ngẩng đầu lên, khóe môi khẽ nhếch, đôi mắt sắc sảo ánh lên ý cười.
"Xem ra vết thương của em không quá nghiêm trọng."
Giọng điệu tùy ý, nhưng ánh mắt lại mang theo sự quan sát.
Dung Ly ngồi xuống sô pha, lười biếng đáp.
"Chút chuyện nhỏ thôi."
Dung Mặc chống cằm, ánh mắt sâu thẳm.
"Nói đi, sao hôm nay lại ghé thăm anh?"
Dung Ly ngả người trên ghế sô pha, đôi chân thon dài vắt chéo, đầu ngón tay tùy ý vuốt nhẹ dọc theo tay vịn gỗ lạnh. Cảm giác mát lạnh từ bề mặt gỗ lan truyền qua từng khớp ngón tay, khiến cậu khẽ nheo mắt, ánh nhìn lười biếng mà hờ hững.
Cậu nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt, giọng nói như gió thoảng:
"Không thể đơn thuần đến thăm anh sao?"
Dung Mặc khẽ cười, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Động tác có vẻ tùy ý, nhưng lại mang theo khí thế sắc bén của một người đứng đầu giới giải trí.
"Em sẽ không đến chỉ để tán gẫu." Anh nheo mắt, ánh nhìn thâm sâu lướt qua gương mặt cậu. "Nói đi, có chuyện gì?"
Dung Ly không vội trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào ly trà trước mặt. Hơi nước lượn lờ, hương thơm thanh nhã lan tỏa, nhưng tâm trạng cậu lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
"Không có gì đặc biệt." Giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như cũ, từng chữ nói ra mang theo sự lười biếng tự nhiên. "Chỉ là muốn tìm một nơi để ngồi."
Dung Mặc nhướng mày, ý cười ẩn hiện nơi đáy mắt:
"Nhà rộng như vậy không đủ chỗ cho em ngồi sao?"
Dung Ly khẽ cười, đầu ngón tay chạm nhẹ lên thành ghế, cảm nhận từng đường vân gỗ mượt mà. Cậu không đáp, chỉ để ý cười trong mắt càng sâu thêm.
Dung Mặc chống cằm, ánh mắt quan sát cậu một lúc lâu, chậm rãi mở miệng:
"Gần đây em có vẻ nhàn rỗi quá nhỉ?"
"Cũng không hẳn." Dung Ly nghiêng đầu, đôi mắt dài hẹp ánh lên tia suy tư mơ hồ. Đầu ngón tay cậu gõ nhẹ một nhịp lên thành ghế, như thể đang cân nhắc điều gì đó. "Anh có việc gì cần em làm sao?"
Dung Mặc nhìn cậu, khóe môi hơi cong lên đầy hứng thú:
"Em thật sự muốn làm việc?"
Dung Ly không trả lời ngay, chỉ yên lặng nhìn anh. Trong ánh mắt sâu thẳm ấy, có gì đó thoáng qua, một sự trầm ngâm khó đoán.
Cậu từng bước đi qua một thế giới đầy biến động, đã nhìn thấu vinh quang và trói buộc của danh vọng. Khi quay về cuộc sống này, mọi thứ dường như vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ đến kỳ lạ.
Cậu biết mình có thể làm gì, nhưng có muốn làm hay không lại là chuyện khác.
Cậu nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế, ngón tay thong thả xoay ly trà trong tay, ánh mắt dừng lại trên dòng nước sóng sánh phản chiếu ánh sáng.
"Em chưa có quyết định."
Dung Mặc không ngạc nhiên trước câu trả lời này. Anh hiểu rõ em trai mình, Dung Ly không thích bị trói buộc, càng không thích bị ép buộc lựa chọn.
"Vậy cứ thong thả nghĩ đi." Anh nói, giọng điệu ung dung nhưng mang theo sự chắc chắn. "Nếu em có hứng thú với giới giải trí, bất cứ lúc nào cũng có thể nói với anh."
Dung Ly không đáp. Cậu nhấc ly trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm.
Vị trà nhàn nhạt lan tỏa, mang theo chút chát nhẹ, nhưng dư vị lại thanh mát.
Thật ra, cậu không ghét giới giải trí. Chỉ là hiện tại, chưa đến lúc để quyết định.
Trước mắt, cậu vẫn muốn để mọi thứ thuận theo tự nhiên.
Không gian rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng giấy tờ lật qua lật lại cùng tiếng gõ bàn phím vang lên đều đặn.
Lâm Tuyên gõ cửa bước vào, trên tay là một xấp tài liệu.
"Chủ tịch, đây là báo cáo tài chính quý này, còn lịch trình của các nghệ sĩ cần phê duyệt đã được sắp xếp lại."
Dung Mặc gật đầu, nhận lấy tập tài liệu. Anh lật qua vài trang, đồng thời dặn dò:
"Những trường hợp quan trọng, gửi trực tiếp vào email của tôi. Còn những lịch trình có thể điều chỉnh, cứ để bộ phận quản lý xử lý trước, nếu có vấn đề gì thì báo lại."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Lâm Tuyên vừa dứt lời, ánh mắt vô thức lướt qua Dung Ly đang ngồi trên ghế sô pha.
Bước chân của thư ký thoáng khựng lại.
Dung Ly không làm gì đặc biệt, chỉ tùy ý tựa lưng vào ghế, một tay đặt trên thành ghế, tay còn lại cầm quyển sách đã mở sẵn.
Nhưng chính sự tùy ý ấy lại tỏa ra một loại khí chất khó cưỡng, vừa lười biếng, vừa quyến rũ.
Hơi thở thanh nhã xen lẫn phong tình tự nhiên, khiến người ta không khỏi thất thần trong chốc lát.
Lâm Tuyên lặng lẽ dời mắt, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, báo cáo nốt vài việc rồi rời đi.
Dung Ly vẫn không để tâm. Cậu chỉ chậm rãi lật một trang sách, như thể đang gϊếŧ thời gian.
Dung Mặc đặt bút xuống, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt mang theo vài phần hứng thú:
"Xem ra sức quyến rũ của em không hề giảm sút."
Dung Ly không ngẩng đầu, chỉ hờ hững lật sang trang mới, giọng điệu lười nhác:
"Anh đang nói gì thế?"
Dung Mặc nhếch môi, ánh mắt mang theo ý cười đầy ẩn ý:
"Vừa rồi thư ký của anh còn chưa kịp nói xong đã vội dời mắt, mặt hơi đỏ. Em nghĩ xem, tại sao?"
Dung Ly dừng lại một chút, ánh mắt lặng lẽ nhìn anh trai mình rồi khẽ cười.
"Không phải do em, là do thư ký của anh quá nhạy cảm thôi."
Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo vài phần tùy tiện, như thể cậu chẳng hề bận tâm.
Dung Mặc tựa lưng vào ghế, ánh mắt đánh giá cậu một lượt rồi cười khẽ:
"Chỉ là ngồi đó đọc sách đã có thể khiến người ta thất thần. Nếu em thật sự nghiêm túc quyến rũ ai đó, e rằng người đó sẽ lập tức thần hồn điên đảo mất thôi."
Dung Ly bật cười khẽ, ánh mắt mang theo chút trêu chọc:
"Anh hai, anh đang khen em đấy à?"
Dung Mặc nhướng mày, giọng điệu thản nhiên:
"Anh chỉ nói sự thật."
Dung Ly không tiếp lời, chỉ tiếp tục đọc sách. Nhưng khóe môi cậu lại nhẹ nhàng cong lên, như thể không để tâm, nhưng cũng không phủ nhận.
Điện thoại của Dung Ly rung lên. Cậu liếc mắt nhìn màn hình, Lương Vỹ gọi đến.
"Chuyện gì?"
Giọng Lương Vỹ vang lên, đầy hứng khởi:
"Dung Ly, tối nay đi bar không? Kỳ nghỉ cũng sắp hết rồi, coi như tụ tập lần cuối trước khi quay lại trường đi!"
Dung Ly tựa lưng vào ghế, đầu ngón tay xoay nhẹ điện thoại.
Cậu hạ mắt, suy nghĩ một chút rồi đáp gọn:
"Được, mấy giờ?"
Lương Vỹ cười rộ lên:
"Chín giờ, vẫn là chỗ cũ. Tôi sẽ đặt phòng trước."
"Ừ."
Cúp máy, Dung Ly đặt điện thoại xuống bàn, ngón tay vô thức gõ nhẹ theo tiết tấu chậm rãi.
Dung Mặc liếc nhìn cậu nhưng không nói gì, chỉ tiếp tục xem tài liệu.
Dung Ly cũng không để ý, chỉ nhấc ly trà lên, nhấp một ngụm.
Vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, để lại dư vị thanh mát.