Trời đã khuya. Cơn mưa lất phất phủ một lớp hơi nước mờ ảo lên những con đường lát đá. Ánh đèn đường vàng vọt trải dài trên vỉa hè ẩm ướt, phản chiếu thành những vệt sáng kéo dài vô tận.
Ánh đèn neon nhảy múa trên trần quán bar, phản chiếu từng tia sáng mờ ảo lên ly rượu trong tay Dung Ly. Lớp bọt nhỏ li ti tan dần trên bề mặt chất lỏng hổ phách, giống như những ký ức xa xăm đang dần tan biến trong tâm trí cậu.
Dung Ly tựa lưng vào ghế, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua thành ly, đầu óc có chút mờ mịt.
Cậu vừa đến thế giới này.
Hành trình dài đằng đẵng xuyên qua vô số thế giới đã kết thúc. Những nhiệm vụ gian khổ, những sinh mạng từng thay đổi vì cậu, những ký ức đan xen giữa quá khứ và hiện tại, tất cả chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. Cậu đã hoàn thành tất cả, không còn bất cứ ràng buộc nào.
Bây giờ, cậu chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên.
Nơi này là lựa chọn của cậu, một thế giới không có nhiệm vụ, không có nguy hiểm, không có những trách nhiệm nặng nề đè lên vai. Chỉ là một cuộc sống bình thường, một thân phận bình thường, một con người bình thường.
Nhưng có lẽ, cái gọi là "bình yên" mãi mãi không thuộc về cậu.
Âm nhạc xập xình hòa lẫn tiếng cười nói ồn ào của những vị khách trong quán bar. Mọi người đến đây với những mục đích riêng, ăn mừng, giải sầu, tìm kiếm kí©h thí©ɧ, hoặc đơn giản là muốn trốn khỏi thực tại.
Còn cậu thì sao?
Dung Ly không rõ. Cậu chỉ biết rằng, khi mở mắt ra trong thân thể này, điều đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là vui mừng hay tiếc nuối, mà là sự trống rỗng sâu thẳm còn sót lại.
Hồn phách của nguyên chủ đã tan biến, để lại cho cậu một đoạn ký ức đầy đau thương. Sự phản bội, tổn thương, tuyệt vọng… tất cả đều đã khắc sâu vào linh hồn người ấy.
Nhưng bây giờ, cậu là Dung Ly.
Trước khi rời đi, nguyên chủ đã để lại một mong muốn cuối cùng, sống tốt hơn, không còn bị những kẻ không đáng chi phối cuộc đời.
Cậu cũng đã nhận lời, dù mong muốn nghỉ ngơi đã phá sản hơn nửa.
Thôi vậy, dù quá khứ có thế nào, cậu cũng sẽ sống thật tốt, thay cả phần của người đã ra đi.
Nghĩ đến đây, Dung Ly bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề chạm đến đáy mắt.
Bên tai cậu, một giọng nói quen thuộc vang lên:
"Không ngờ lại gặp cậu ở đây."
Giọng nói này, cậu từng nghe hàng trăm, hàng ngàn lần.
Dung Ly ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải khuôn mặt người từng là cả thế giới của thân thể này.
Lục An.
Hắn ta đứng trước mặt cậu, bên cạnh là một chàng trai trẻ có vẻ ngoài tinh xảo, đôi mắt mang theo sự khıêυ khí©h lộ liễu.
Tô Nhạc.
Nhưng Dung Ly không vội đáp lại.
Ánh đèn mờ ảo trong quán bar phủ lên người cậu một lớp ánh sáng nhàn nhạt, tôn lên từng đường nét hoàn mỹ. Đôi mắt phượng khẽ híp lại, như cười như không, nơi khóe môi vương chút lười biếng nhưng lại mang theo vài phần mị hoặc. Chỉ một động tác đơn giản là nhấp rượu, đầu ngón tay cầm ly rượu mảnh khảnh mà tinh tế, cũng có thể khiến người ta bất giác nuốt nước bọt.
Một ánh mắt như vậy, khiến người ta không khỏi sinh ra ảo giác, cậu đang nhìn mình, nhưng lại chẳng hề nhìn mình.
Ánh mắt đó, câu hồn đoạt phách.
Lục An sững sờ trong thoáng chốc.
Lục An nhớ đến người yêu cũ trước kia, một Dung Ly dịu dàng, luôn nhẫn nhịn vì hắn.
Còn hiện tại, người trước mặt hắn đẹp đến kinh tâm động phách, mỗi cái nhướng mày, mỗi nụ cười nhạt đều khiến người ta không thể rời mắt.
Hắn có chút thất thần.
Tô Nhạc siết chặt bàn tay, sắc mặt có chút khó coi.
Gã đã sớm biết Dung Ly đẹp, nhưng không ngờ sau khi chia tay, cậu ta lại càng chói mắt hơn. Áo sơ mi lụa đen ôm lấy thân hình gầy gò nhưng không hề yếu đuối, cổ áo mở rộng lộ ra xương quai xanh gợi cảm, thậm chí ngay cả động tác nhấp rượu cũng mang theo vài phần lười nhác mê hoặc.
Là phong tình, nhưng lại không hề dễ dãi.
Là câu dẫn, nhưng lại không dành cho bất kỳ ai.
Thái độ hờ hững như chẳng để ai vào mắt của cậu, mới thực sự là thứ khiến người ta phát điên.
Dung Ly đặt ly rượu xuống bàn, ngón tay thong thả gõ nhẹ lên thành ly, giọng điệu lười nhác, mơ hồ mang theo một chút ý cười:
"Tại sao tôi không thể đến đây?"
Giọng nói không cao không thấp, hơi trầm nhẹ, nhưng lại tựa như một sợi lông vũ lướt qua đáy lòng người khác.
Tô Nhạc bật cười, kéo tay Lục An, giọng nói mềm mại nhưng đầy khıêυ khí©h:
"Anh à, có khi nào cậu ta vẫn chưa quên anh không?"
Lục An giật mình tỉnh lại, ánh mắt có chút biến đổi.
Dung Ly nhìn bọn họ, đôi môi hơi cong lên, ý cười trong mắt sâu thẳm mà xa cách.
"Đừng tự tin quá." Cậu đứng dậy, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua hai người họ. "Anh có đáng để tôi nhớ đến không?"
Lời nói nhẹ nhàng nhưng lại như một cái tát thẳng vào lòng tự trọng của Lục An.
Không đợi đối phương trả lời, cậu xoay người rời đi.
Hương rượu nhàn nhạt hòa cùng mùi hương đặc trưng trên người cậu lướt qua, lưu lại một sự mông lung khiến người ta không tự chủ được mà muốn đuổi theo.
Tô Nhạc đứng cạnh, nhìn ánh mắt Lục An liền siết chặt tay. Sự ghen ghét bùng lên trong lòng hắn, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra ngây thơ mà bấu lấy cánh tay Lục An, nũng nịu:
“Anh à, cậu ta thay đổi rồi.”
Lục An hoàn hồn, che giấu chút dao động trong lòng, ánh mắt tối lại.
—
Đêm khuya, gió lạnh lùa qua con hẻm nhỏ, mang theo mùi ẩm mốc của rác thải và hơi cồn nồng nặc.
Dung Ly vừa bước ra khỏi cửa quán bar, liền cảm nhận được có gì đó không đúng.
Cậu dừng bước, ánh mắt lướt nhanh qua con đường phía trước, rồi chuyển sang con hẻm tối bên cạnh.
Có người đang đứng đó.
Năm, sáu tên đàn ông mặc áo khoác đen, gương mặt bặm trợn, ánh mắt không chút thiện ý. Nhưng xen lẫn trong đó, có vài tia đánh giá khác thường, công khai, trắng trợn.
Một tên huýt sáo, ánh mắt bám chặt lấy cậu, lộ ra vẻ tán thưởng thô tục.
“Xinh đẹp thật đấy.” Hắn liếʍ môi, giọng điệu ngả ngớn. “Còn đẹp hơn cả trong ảnh.”
Một tên khác cười khẩy, ánh mắt chầm chậm lướt qua từng đường nét tinh xảo của cậu. Làn da trắng mịn không tì vết, đôi mắt phượng sâu thẳm mang theo vẻ lười biếng mà mê hoặc, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ nhạt hơi cong lên một độ cong mơ hồ. Ngay cả dáng đứng tùy ý kia cũng mang theo mị lực trí mạng, khiến người ta chỉ muốn đến gần, chỉ muốn… chạm vào.
“Chậc, bảo sao có người muốn thu thập cậu.” Tên cầm đầu cười lạnh.
Dung Ly híp mắt.
Hình như đêm nay vẫn chưa thể bình yên được rồi.
Dung Ly khẽ nhếch môi, ánh mắt lướt qua đám người trước mặt. Cậu vốn không có kiên nhẫn với loại người này, nhưng nếu đã gặp phải, cũng không ngại cho bọn chúng một chút "bài học".
Một tên côn đồ thấy cậu không có ý định bỏ chạy, ngược lại còn nhìn bọn họ với ánh mắt đầy hứng thú, liền nhếch miệng cười, tiến lên một bước.
“Không sợ sao?” Hắn vươn tay định túm lấy cậu.
Dung Ly hơi nghiêng đầu, tránh thoát dễ dàng. Nhưng ngay sau đó, cậu lại chủ động tiến lên một bước, khẽ cười đầy quyến rũ, giọng điệu chậm rãi đầy khıêυ khí©h:
"Thế này đã là gì."
Tên côn đồ ngẩn ra, chưa kịp phản ứng thì đã thấy một bóng dáng xẹt qua. Cảm giác đau nhói lập tức truyền đến từ bụng hắn, Dung Ly không chút nương tay, đầu gối thúc mạnh vào người đối phương, khiến hắn lảo đảo lùi lại vài bước.
"Khốn kiếp!" Một tên khác chửi thề, ngay lập tức lao tới.
Dung Ly nghiêng người né đòn, tay túm lấy cổ áo đối phương, dùng lực kéo hắn về phía mình, đồng thời giơ chân đá thẳng vào đầu gối hắn.
Tên côn đồ kêu lên đau đớn, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất.
“Thằng nhãi này…!”
Đám người còn lại thấy vậy liền đồng loạt xông lên.
Dung Ly xoay người tránh thoát vòng vây, ánh mắt thoáng lướt qua hướng con phố chính phía sau.
Không được, nơi này vẫn còn quá nhiều người.
Cậu cần dụ bọn chúng đến một nơi vắng hơn.
Vừa nghĩ vậy, Dung Ly lập tức hành động. Cậu cố tình giảm tốc độ, để một tên côn đồ có cơ hội túm lấy cổ tay mình. Ngay khi bàn tay thô ráp của hắn vừa chạm vào, cậu liền xoay người, dùng lực kéo mạnh, mượn đà đá thẳng vào bụng đối phương.
Tên côn đồ hộc lên một tiếng, bị đá lăn xuống đất.
Cùng lúc đó, Dung Ly lập tức xoay người bỏ chạy, hướng thẳng vào con hẻm nhỏ phía trước.
“Đuổi theo nó!"
Đám côn đồ bị chọc tức, không chút do dự đuổi theo.
Gió đêm quất vào mặt lạnh buốt. Cậu thở dốc, nhưng cặp mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạnh lùng. Cậu nhanh chóng quan sát xung quanh, một con hẻm vắng, hai bên là tường cao, chỉ có một đường thoát duy nhất là quay ngược lại con phố chính.
Bọn chúng đã bao vây cậu.