Chương 4
Dung Ly ngước mắt nhìn anh, thoáng sững sờ.
Dung Mặc vẫn như cũ, phong thái ung dung, nụ cười nhẹ nơi khóe môi khiến người ta không đoán được suy nghĩ của anh. Nhưng đôi mắt anh, lại có một tia dịu dàng mà trước giờ nguyên chủ chưa từng thấy.
"Em thích món này, phải không?"
Dung Ly chớp mắt, hàng mi dài hơi rung lên. Cậu không trả lời, chỉ cầm đũa lên, gắp miếng cá vào miệng.
Hương vị mềm mại, tươi ngon, nước sốt vừa vặn, không mặn không nhạt.
Quả thật là cậu thích.
Lại một đôi đũa khác gắp một miếng thịt kho tàu vào chén cậu.
Dung Lãng mặt không đổi sắc: "Ăn nhiều vào."
Dung Ly nhìn miếng thịt bóng loáng trước mắt, không khỏi có chút buồn cười.
Từ đầu đến giờ, Dung Lãng chưa nói lời nào, nhưng động tác lại rất rõ ràng—anh đang chăm sóc cậu theo cách riêng của mình.
Cậu hơi nghiêng đầu, nhìn hai anh trai một lượt, rồi nhẹ nhàng cong môi.
“Cảm ơn.”
Dung Chính lúc này mới chậm rãi lên tiếng: “Cơ thể quan trọng hơn tất cả. Nếu con muốn làm gì, cũng phải có sức khỏe trước đã.”
Ngụ ý là, ông đã chấp nhận để cậu làm theo ý mình.
Tô Nguyệt thấy vậy, vội vàng gắp thêm một ít rau xanh, dịu dàng nói: “Mẹ bảo nhà bếp hầm canh gà, một lát nữa con nhớ uống, được không?”
“Vâng.”
Dung Ly không từ chối.
Cậu cúi đầu, lặng lẽ ăn cơm.
Mọi người cũng không thúc ép cậu phải nói gì, chỉ yên lặng dùng bữa. Nhưng bầu không khí, đã không còn nặng nề như trước nữa.
Sau khi bữa ăn kết thúc, Tô Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Ly nhi, con lên phòng nghỉ ngơi đi. Đêm qua chắc con ngủ không ngon, đừng gắng sức quá.”
Dung Chính cũng gật đầu, giọng điệu không còn nghiêm khắc như trước: “Chuyện khác để sau hãy tính, trước tiên cứ nghỉ ngơi đã.”
Dung Mặc đặt đũa xuống, cười nhẹ: “Em nghỉ đi, chuyện anh đã nói khi khác anh em mình nói sau.”
Dung Lãng không nói gì, chỉ nhìn cậu một lát rồi rời mắt đi.
Dung Ly hơi dừng lại, sau đó nhẹ gật đầu: “Vậy con lên phòng trước.”
Cậu đứng dậy, bước ra khỏi phòng ăn.
Không gian trong biệt thự rộng lớn nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp kỳ lạ. Khi cậu bước lên cầu thang, bàn tay vô thức lướt nhẹ qua thành vịn bằng gỗ. Bề mặt trơn nhẵn, lạnh buốt, nhưng lại gợi lên một loại cảm giác quen thuộc không thể diễn tả.
Bậc thang gỗ lim không phát ra tiếng động nào dưới bước chân Dung Ly, như thể chúng đã quen với sự hiện diện của cậu từ rất lâu.
Chậm rãi, Dung Ly bước lên tầng hai. Dù chưa từng đặt chân vào đây trước kia, cậu vẫn biết rõ phòng của mình nằm ở đâu.
Hành lang dài trải ra trước mắt, những cánh cửa gỗ trầm im lặng đứng đó, ánh đèn chùm phản chiếu trên nền đá hoa cương, tạo thành những vệt sáng tối đan xen. Dung Ly dừng lại trước một cánh cửa, không do dự đẩy ra.
Bên trong, căn phòng rộng rãi nhưng không quá xa hoa, tông màu trắng kem chủ đạo mang đến cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát. Chăn gối trên giường đã được thay mới, hương gỗ trầm nhàn nhạt thoảng trong không khí, xen lẫn một chút mùi hoa nhài dịu nhẹ.
Ánh mắt cậu lướt qua từng góc phòng.
Kệ sách vẫn nguyên vẹn, chiếc ghế sofa cạnh cửa sổ yên lặng nằm đó, rèm cửa xám nhạt khẽ lay động dưới làn gió nhẹ. Mọi thứ đều mang theo một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu—như thể Dung Ly chưa từng rời khỏi nơi này. Như thể đây vốn là nơi cậu thuộc về.
Bước chân cậu chậm lại. Ngón tay vô thức lướt qua mép bàn, đầu ngón tay chạm vào mặt gỗ mát lạnh.
Bất chợt, một mảnh ký ức xa xăm lướt qua tâm trí.
Một đứa bé con ngồi trên tấm thảm dày dưới sàn, tay ôm chặt quyển sách tranh, ánh mắt tròn xoe đầy tò mò hướng về phía cửa sổ. Ngoài kia, nắng vàng óng ánh phủ lên vườn hoa, gió nhẹ thổi tung rèm cửa, mang theo mùi hương quen thuộc của mùa hạ.
Dung Ly khẽ nheo mắt.
Một cảm giác đau nhói không rõ nguyên do trào lên nơi l*иg ngực.
Cậu không phải nguyên chủ, nhưng vào khoảnh khắc này, lại cảm thấy như mình chính là đứa trẻ kia—người đã từng sống ở đây, từng vui vẻ, từng tin tưởng vào thế giới này, cho đến khi tất cả bị dập nát.
Dung Ly hít sâu, chậm rãi bước đến giường, ngả người xuống.
Hơi ấm của tấm chăn bông bao bọc lấy cậu, nhưng bên trong, lòng ngực lại trống rỗng.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng ngày tàn le lói xuyên qua khe rèm. Trong căn phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng hít thở chậm rãi vang lên khe khẽ.
—
Không biết qua bao lâu, đôi mắt cậu khẽ mở ra.
Cậu hơi cử động, ngay lập tức cảm nhận được cơn đau âm ỉ nơi cổ tay. Khi đưa tay lên, Dung Ly phát hiện vết thương đã được băng bó cẩn thận. Lớp băng trắng tinh, quấn vừa vặn, không quá chặt cũng không quá lỏng.
Rõ ràng, có người đã vào đây giúp cậu xử lý.
Ai?
Cậu không nghĩ nhiều. Dù là ai, cũng đều là người trong nhà.
Ánh mắt khẽ đảo qua đồng hồ treo tường, đã 5 giờ chiều.
Thời gian trôi nhanh hơn cậu tưởng.
Ngồi dậy, Dung Ly cảm thấy một chút mệt mỏi vẫn còn vương lại. Sau vài giây lấy lại tinh thần, cậu đứng lên, đi thẳng vào phòng tắm.
Nước ấm chảy dọc theo làn da, cuốn trôi đi cảm giác rã rời. Hương sữa tắm dịu nhẹ quẩn quanh, mang theo một sự thư giãn dễ chịu.
Dung Ly đứng yên dưới vòi sen, để dòng nước xoa dịu từng thớ cơ căng cứng. Không vội, không nghĩ ngợi nhiều, chỉ đơn thuần tận hưởng sự yên bình hiếm hoi này.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc đen mềm mại đã được lau khô một nửa, vài lọn tóc rũ xuống trán, càng khiến gương mặt tinh xảo thêm vài phần lười biếng và quyến rũ.
Chọn một bộ quần áo đơn giản, cậu rời khỏi phòng.
Khi vừa rẽ vào, một giọng nói cung kính vang lên.
"Tam thiếu gia, cậu đã dậy rồi."
Dung Ly dừng lại, ánh mắt lười biếng liếc qua.
Quản gia Lưu, một người đàn ông trung niên phong thái trầm ổn, đang đứng gần bàn ăn. Nhìn thấy cậu, ông nở nụ cười ôn hòa.
Dung Ly khẽ gật đầu, giọng điệu hờ hững nhưng không xa cách: "Ừm."
Quản gia Lưu nhìn thoáng qua cổ tay được băng bó của cậu, ánh mắt lóe lên một tia quan tâm nhưng không nhiều lời. Ông chỉ nhẹ nhàng hỏi:
"Tam thiếu gia có muốn dùng bữa bây giờ không ạ?”
Dung Ly lắc đầu với ông. Dù bỏ qua bữa trưa nhưng bây giờ cậu thực sự không thấy đói xíu nào.
"Ba mẹ và hai anh đâu rồi?"
Quản gia Lưu lập tức đáp:
"Lão gia đang ở thư phòng, phu nhân thì ở nhà kính chăm sóc hoa. Còn đại thiếu gia và nhị thiếu gia đều đã đến công ty từ sáng."
Dung Ly khẽ gật đầu, cũng không ngạc nhiên. Dung Lãng là người thừa kế Dung thị, việc bận rộn là điều hiển nhiên. Dung Mặc dù thích giới giải trí nhưng cũng rất nghiêm túc với công việc, chắc hẳn giờ này cũng đang xử lý đống dự án ở Thiên Sương Entertainment.
Về phần ba mẹ…
Dung Ly thoáng nhớ đến người đàn ông nghiêm nghị trong thư phòng và người phụ nữ dịu dàng luôn kiên nhẫn với từng bông hoa trong khu nhà kính.
Những con người ấy…
Là gia đình của cậu.
Lòng ngực dường như có chút ấm áp hơn.