Chiếc Bentley đỗ lại trước cổng lớn của biệt thự Dung gia.
Dung Ly tựa đầu vào cửa sổ xe, ngón tay vô thức vân vê mép áo sơ mi lụa đen. Đôi mắt xinh đẹp mang theo một tia mỏi mệt ẩn giấu, nhưng khi xe dừng lại, cậu lập tức khôi phục vẻ bình thản.
Dung Mặc xuống xe trước, vòng qua phía bên kia mở cửa xe cho cậu. Dung Ly liếc nhìn anh, khóe môi cong lên, sau đó mới chậm rãi bước xuống.
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán cây xanh rì, chiếu xuống mặt đường lát đá sạch sẽ trước cổng biệt thự. Không khí buổi sáng mang theo chút lành lạnh, nhưng cũng không giấu được sự ấm áp của một ngày mới.
Ánh mắt Dung Ly lướt qua căn biệt thự nguy nga phía trước. Từng ô cửa kính phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, còn rèm cửa sổ khẽ lay động trong gió sớm, như thể cả căn nhà vẫn đang chờ đợi cậu trở về.
Ánh nắng buổi sớm xuyên qua cửa sổ sát đất, phủ lên sàn nhà lát đá cẩm thạch một lớp sáng vàng dịu nhẹ. Căn biệt thự rộng lớn mang vẻ xa hoa mà tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ ngoài vườn thổi qua những hàng cây xanh mướt, tạo ra những tiếng xào xạc như một bản nhạc nền nhẹ nhàng.
Vừa bước vào, Dung Ly lập tức cảm nhận được một sự nặng nề khó diễn tả, như thể có một cơn giông đang âm thầm tích tụ giữa căn biệt thự xa hoa. Phòng khách rộng lớn, những cột đá cẩm thạch sáng bóng dựng lên sừng sững như trụ trời, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ đèn chùm pha lê trên trần cao. Mọi thứ đều tinh mỹ, nhưng lại vô cùng xa cách, giống như một thế giới không có lấy một kẽ hở để len vào hơi ấm.
Sự hiện diện của cậu giống như một làn gió vô tình lọt vào giữa gian phòng này, nhẹ nhàng, nhưng lại có thể khuấy động cả mặt hồ tĩnh lặng.
Trên bộ sofa dài màu xám nhạt, hai người đàn ông đã an vị.
Dung Lãng ngồi ngay chính giữa, lưng thẳng tắp như một thanh kiếm chưa rút khỏi vỏ, từng cử chỉ đều mang theo sự chuẩn xác đến mức lạnh lùng. Bộ vest đen của anh cắt may hoàn hảo, càng tôn lên khí chất uy nghiêm. Đôi mắt đen sắc bén, như lưỡi dao sẵn sàng xuyên thấu bất cứ ai nhìn vào. Căn phòng vốn đã trầm mặc, nhưng ánh mắt anh lại càng khiến không gian như bị áp súc đến mức nghẹt thở.
Bên cạnh anh, Dung Chính tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế sofa, nhịp điệu chậm rãi nhưng mang theo sự trầm ngâm nặng nề. Người đàn ông này đã ngoài năm mươi, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ cường tráng, đôi mắt sâu thẳm như mặt biển không gợn sóng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ẩn sâu trong đó là từng đợt sóng ngầm.
Tất cả những điều này, đặt trong một căn phòng rộng lớn, lại tạo ra một sự tương phản rõ ràng với cậu.
Dung Ly không vội bước tiếp. Cậu đứng yên ở đó, cảm nhận không khí xung quanh, để bản thân mình thích nghi với bầu không khí đè nén này.
Người duy nhất không ngồi là mẹ cậu, Tô Nguyệt.
Ngay khi nhìn thấy cậu, bà lập tức tiến lên. Bước chân bà nhanh đến mức gần như vội vã, làn váy lụa xanh nhạt nhẹ nhàng tung bay theo từng chuyển động.
“Tiểu Ly!”
Bàn tay bà chạm vào cổ tay cậu, ấm áp, dịu dàng, nhưng cũng run rẩy.
Giây phút bà thấy lớp băng trắng quấn quanh cổ tay cậu, sắc mặt bà lập tức tái nhợt như bị rút đi toàn bộ huyết sắc. Đôi mắt hoe đỏ, nước mắt trong veo lăn xuống, như những viên trân châu vỡ vụn.
Bàn tay bà siết chặt hơn.
“Con...” Giọng bà nghẹn lại, run rẩy như một cánh bướm bị gió quật ngã. “Tại mẹ... Tại mẹ! Là mẹ không ở bên con lúc con gặp chuyện... Là mẹ đã không bảo vệ con...”
Lời nói này, rõ ràng là mang theo sự tự trách nặng nề.
Dung Ly chớp mắt, không nói gì.
Cậu không biết nên phản ứng thế nào.
Thế giới trước, cậu từng chứng kiến vô số người vì cậu mà khóc, nhưng đó chỉ là diễn. Là giả dối. Là lợi dụng.
Nhưng giờ đây, khi đối diện với đôi mắt đầy thống khổ của người phụ nữ này, trái tim cậu lại khẽ rung lên.
Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được rằng, có người thực sự vì cậu mà đau lòng.
Một cảm giác xa lạ trỗi dậy trong lòng, giống như một dòng nước ấm chậm rãi len lỏi qua những tầng băng lạnh đã đóng chặt từ lâu.
Dung Chính lúc này cũng đã đứng dậy, bước tới gần cậu. Ông không quá vồ vập như mẹ cậu, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại mang theo sự lo lắng rõ ràng.
“Ly nhi, có đau không? Bác sĩ nói thế nào?”
Trái ngược với người cha đầy uy quyền này, Dung Lãng vẫn ngồi đó, không động đậy.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói trầm thấp của anh vang lên.
“Ngồi xuống trước đã.”
Một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo áp lực vô hình.
Dung Ly ngẩng đầu nhìn anh.
Bốn mắt giao nhau.
Dung Lãng không thể hiện quá nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt anh lại mang theo sự dò xét, tựa như muốn tìm ra thứ gì đó trong cậu.
Dung Ly không tránh né ánh mắt này, cậu vẫn giữ phong thái ung dung, để mặc cho đối phương đánh giá.
Lúc này, Dung Mặc mới lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo sự bất đắc dĩ:
“Mẹ, đừng khóc nữa. Tiểu Ly đã về nhà rồi, mẹ làm vậy chỉ khiến em ấy khó xử hơn thôi.”
Tô Nguyệt nghẹn ngào, nhưng cuối cùng vẫn nén lại cảm xúc, lau nước mắt rồi kéo tay cậu ngồi xuống.
Sau khi tất cả đã an vị, bốn ánh mắt đều đồng loạt hướng về phía Dung Ly.
Bầu không khí như bị nén lại một chút.
Căn phòng chìm vào một sự yên tĩnh đầy căng thẳng.
Bên trong căn phòng khách rộng lớn, những ánh đèn pha lê tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như băng, phản chiếu trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Bầu không khí trầm mặc, tựa như mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão, tưởng như yên bình nhưng ẩn sâu bên dưới lại là những dòng chảy ngầm xiết chặt, chỉ chực chờ bùng nổ.
Dung Chính là người lên tiếng đầu tiên, giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo sự nghiêm túc tuyệt đối:
“Tiểu Ly, nói cho ba biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Dung Mặc lười nhác nhưng vẫn quan sát.
Dung Chính nghiêm nghị. Tô Nguyệt thương tâm.
Còn Dung Lãng... đôi mắt sắc bén như lưỡi dao khẽ nheo lại, tựa như muốn xuyên thấu mọi tâm tư ẩn giấu trong cậu.
Dung Ly siết nhẹ mép áo sơ mi lụa đen, cảm nhận lớp vải mềm mại trượt qua đầu ngón tay. Cảm giác quen thuộc này như một neo giữ lấy tâm trí cậu giữa không gian ngột ngạt.
Nhưng thực ra, cậu không cảm thấy căng thẳng.
Chỉ là có chút mệt mỏi.
Mệt mỏi vì phải đối diện với những cảm xúc mà mình không biết nên xử lý thế nào.
Người mẹ này, người cha này, những con người xa lạ nhưng lại quan tâm cậu đến vậy.
Rõ ràng cậu không phải Dung Ly trước kia. Nhưng ánh mắt của họ, sự lo lắng của họ, cứ như cậu là con người thuộc về nơi này.
Làm cậu bỗng thấy bản thân như một kẻ giả mạo, một linh hồn lạc lối đang mặc lấy một thân xác không thuộc về mình, chiếm đoạt tình thương không nên có.
Cậu từng trải qua vô số thế giới. Đã từng làm thần, từng làm quỷ, từng làm kẻ đứng trên vạn người, cao cao tại thượng, lạnh lùng vô cảm. Cũng từng chật vật trong bùn lầy, trải qua những kiếp sống tầm thường, đau đớn đến tột cùng, bị phản bội, bị lợi dụng, bị vứt bỏ.
“Tiểu Ly, nói đi con.”
Dung Chính lại lên tiếng, giọng nói trầm ổn như muốn kéo cậu trở lại thực tại.
Dung Ly thu hồi suy nghĩ, ánh mắt lướt qua bọn họ một lần nữa. Sau đó, cậu khẽ nghiêng đầu, chậm rãi cất giọng:
“Không có gì đâu cả nhà.”
Lời nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến bầu không khí trong phòng càng thêm căng thẳng.
Dung Chính nhíu mày, Dung Lãng trầm mặc.
Chỉ có Tô Nguyệt là không kiềm được, giọng bà run rẩy:
“Không có gì? Con cắt … sao con lại nói không có gì?”
Đôi mắt bà đỏ hoe, ánh nhìn vừa đau lòng vừa bất lực. Bà nghẹn ngào, không nói được những từ ngữ đau đớn kia.
Dung Ly nhìn bà.
Đáy mắt cậu như có một vệt sóng nhẹ lướt qua, khẽ dao động.
Cậu không biết nên phản ứng thế nào trước tình cảm này.
Thế giới này có quá nhiều điều cậu chưa quen thuộc.
Cậu không quen có người ôm lấy mình mà khóc. Không quen có người vì mình mà đau lòng.
Cậu từng trải qua những thế giới nơi phản bội và lợi dụng là điều hiển nhiên, nơi mà tình cảm chỉ là một công cụ để đạt được mục đích.
Thế nhưng, ở đây, có người thật sự quan tâm cậu.
Sự quan tâm này khiến cậu hoài nghi, nhưng cũng khiến cậu dao động.
Bàn tay cậu siết lại một chút, rồi lại buông lỏng.
“Con không sao đâu mẹ.” Cậu nói, giọng nói có chút dịu đi.
“Tiểu Ly...” Bà muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi.
Lúc này, Dung Lãng mới lên tiếng, giọng nói mang theo sự sắc bén không thể cự tuyệt.
“Không sao? Dung Ly, em nghĩ chuyện này có thể qua loa cho xong à?”
Ánh mắt anh như một lưỡi dao sắc bén cắt qua từng lời nói của cậu.
Dung Ly nhìn thẳng vào anh, không trốn tránh.
“Anh muốn em nói gì?” Dung Ly chậm rãi hỏi lại.
Dung Lãng nhìn chằm chằm vào Dung Ly, đáy mắt sâu thẳm như vực tối. Người em trai mà cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, dè dặt bảo vệ suốt bao năm, vậy mà giờ đây lại đứng trước mặt anh với một vết thương còn chưa lành trên cổ tay, ánh mắt hờ hững như thể chẳng có gì quan trọng trên đời này nữa.
Anh vẫn luôn nghĩ, dù Dung Ly có hơi hướng nội, có chút lạnh nhạt với mọi người, nhưng ít nhất em ấy vẫn ổn, vẫn sống dưới sự bảo vệ của gia đình. Nhưng anh đã sai.
Dung Ly đã chịu tổn thương đến mức tuyệt vọng như vậy, mà bọn họ lại không hề hay biết.
Lửa giận bùng lên trong lòng Dung Lãng, nhưng nhiều hơn thế, là sự hối hận và đau lòng. Anh muốn trách mắng em trai vì hành động dại dột, nhưng lại không thể mở miệng. Vì suy cho cùng, lỗi là do bọn họ.
Bàn tay siết chặt, móng tay gần như đâm vào da thịt, Dung Lãng cố giữ bình tĩnh. Anh không thể mất đi em trai của mình một lần nữa.
“Em có thể nói cho anh biết, tại sao em lại làm vậy?”
Lần này, giọng nói của anh không còn sắc bén nữa, mà mang theo sự nghiêm nghị nặng nề, hòa lẫn chút đau xót không thể che giấu.
Dung Ly chớp mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
Nhưng nụ cười này không hề có chút ấm áp nào.
“Nếu em nói... vì em ngu ngốc, vì em bị phản bội, vì em bị lợi dụng... thì sao?”