Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng khách sạn xa hoa.
Dung Ly vừa tắm xong, mái tóc đen dài hơi ẩm, những lọn tóc mềm mại rũ xuống, dính trên vầng trán trắng mịn. Cậu khoác hờ một chiếc sơ mi lụa đen, cổ áo buông lỏng, để lộ xương quai xanh sắc sảo cùng một vết bớt hình con bướm màu đỏ dưới xương quai xanh bên trái. Màu đỏ thẫm nổi bật trên làn da trắng nõn, như một dấu ấn bí ẩn khiến người ta không tự chủ được mà muốn nhìn lâu hơn. Dáng vẻ vừa lười nhác, vừa quyến rũ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Cậu nhấc điện thoại, ánh mắt hờ hững liếc qua màn hình. Hai chữ quen thuộc xuất hiện, Dung Mặc.
Khóe môi cậu khẽ cong, đầu ngón tay thon dài lướt nhẹ, nhận cuộc gọi.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói trầm ổn của Dung Mặc vang lên. Thoạt nghe vẫn là sự ung dung thường ngày, nhưng nếu tinh tế cảm nhận, có thể nhận ra trong đó ẩn giấu sự lo lắng được che giấu khéo léo:
“Dung Ly, em đang ở đâu?”
Dung Ly ngả người tựa vào ghế, một chân nhàn nhã vắt lên, ngón tay khẽ xoay nhẹ ly rượu vang đỏ sóng sánh. Đôi mắt hồ ly nhìn vết thương trên cổ tay mấy giây rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố rực rỡ phản chiếu trên tấm kính trong suốt.
Giọng nói cậu mang theo sự lười nhác nhàn nhạt, nhưng lại ngây thơ, trong trẻo của tuổi trẻ.
“Anh hai, em đang ở khách sạn Từ Thiên.”
Bên kia im lặng một lát, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Một lúc sau, giọng nói trầm thấp vang lên, không cho phép từ chối:
“Em ở yên đó, anh qua đón em.”
Cuộc gọi dứt khoát kết thúc, không dư thừa một chữ.
Dung Ly nhìn màn hình điện thoại tối dần, khóe môi nhếch nhẹ. Đôi mắt hồ ly nheo lại, trong đó nhanh chóng soẹt qua một tia lạnh lẽo.
Anh hai vẫn luôn tinh tường như vậy.
Nếu khi đó, anh hai có thể ra tay nhanh hơn một chút, thì mọi chuyện đã không đi đến bước đường cùng. Nhưng hiện tại, khi cậu đã thay thế nguyên chủ... mọi thứ sẽ không còn là “quá muộn” nữa.
Ba mươi phút sau, một chiếc Bentley đen bóng dừng trước cửa khách sạn Từ Thiên.
Dung Ly chậm rãi bước ra từ sảnh lớn, ánh mắt lướt qua chiếc xe sang trọng, cuối cùng dừng lại ở người đàn ông đang đứng tựa vào đó.
Dung Mặc vẫn mang phong thái lãng tử quen thuộc. Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên lộ ra cổ tay mạnh mẽ. Đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt phượng hơi híp lại, đáy mắt thâm trầm sắc bén, như hồ ly đang lặng lẽ quan sát con mồi.
Khí chất của anh không thuộc về sự lạnh lùng cấm dục, mà là một loại nguy hiểm ẩn giấu dưới vẻ ngoài phong nhã. Khiến người ta muốn đến gần... nhưng chỉ khi bước vào, mới nhận ra bản thân đã vô thức rơi vào bẫy.
Ánh mắt anh nhanh chóng quét qua cổ tay bị băng bó của Dung Ly.
Chỉ một khoảnh khắc, đồng tử anh co lại, sắc mặt trầm xuống. Nhưng anh vẫn chưa hỏi gì, chỉ nói:
“Lên xe đi.”
Giọng nói trầm thấp, không mang theo cảm xúc.
Dung Ly cong môi cười, không nói gì, chỉ mở cửa xe, an tĩnh ngồi vào ghế phụ.
Chiếc Bentley lao đi trong màn đêm, hòa vào dòng xe tấp nập.
Bên trong, không gian tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ.
Dung Mặc không vội lên tiếng, chỉ chuyên tâm lái xe, thỉnh thoảng từ khóe mắt liếc nhìn cậu một chút.
Mãi đến khi chiếc xe tiến vào một con đường yên tĩnh hơn, anh mới chậm rãi cất giọng:
“Lục An và Tô Nhạc, em có muốn anh giúp em xử lý không?”
Giọng điệu nhẹ bẫng, như thể chỉ đang hỏi một chuyện nhỏ nhặt không đáng bận tâm.
Nhưng Dung Ly hiểu rõ.
“Xử lý” trong miệng anh hai nhà cậu... chưa bao giờ là một chuyện đơn giản.
Cậu nghiêng đầu tựa vào cửa kính, đôi mắt hồ ly ánh lên một tia sắc lạnh.
“Chuyện này em có thể tự mình giải quyết.”
Dung Mặc khẽ nhíu mày.
Anh không hài lòng với câu trả lời này, nhưng cũng không phản bác câu nói của cậu.
Dung Ly hạ mắt, ngón tay mảnh khảnh chạm nhẹ lên lớp băng trên cổ tay. Một lát sau, giọng nói cậu vang lên, vẫn nhẹ bẫng, nhưng ẩn chứa một tia nguy hiểm mơ hồ:
“Anh hai, nếu em nói em muốn tham gia một chương trình thực tế cặp đôi thì sao?”
Dung Mặc nhướng mày, ánh mắt có chút nghi hoặc:
“Ồ? Sao đột nhiên em lại hứng thú với mấy thứ này?”
“Không phải hứng thú.” Dung Ly cười nhạt. “Chỉ là muốn thử xem có gì vui hay không.”
Bàn tay thon dài của Dung Mặc gõ nhẹ lên vô lăng, đôi mắt phượng nheo lại đầy suy tư.
Một lúc sau, khóe môi anh ta hơi cong lên:
“Trùng hợp thật. Anh biết một chương trình phù hợp với yêu cầu của em.”
“Chương trình gì?”
Dung Mặc chậm rãi cất giọng:
“‘Sống Chung Với Người Yêu’.”
Anh ta giải thích thêm:
“Anh có thông tin nội bộ, tập này hơi khác những tập trước. Tập này có ba cặp đôi tham gia, sống chung trong một căn hộ ở vùng nông thôn. Không kịch bản, không có can thiệp từ ekip, mọi thứ đều được phát trực tiếp. Tự lo ăn uống, sinh hoạt... hoàn toàn dựa vào phản ứng tự nhiên.”
Dung Ly hứng thú nhướn mày:
“Nghe cũng thú vị đấy.”
“Hơn nữa...”
Dung Mặc cười nhạt, ánh mắt giảo hoạt hay cười thoáng chốc phủ toàn sương lạnh..
“Lục An và Tô Nhạc cũng có trong danh sách khách mời lần này.”
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt Dung Ly lóe lên một tia sắc bén.
Thú vị thật.
Nguyên chủ bị đẩy lên sóng, bị bôi nhọ danh tiếng, bị dẫm đạp đến mức không thể gượng dậy.
Bây giờ... cậu sẽ để hai kẻ đó nếm thử mùi vị bị vạch trần trước hàng triệu khán giả.
Cậu chống cằm, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên đầu gối, giọng điệu lười biếng nhưng mang theo sự khıêυ khí©h mơ hồ:
“Vậy thì… anh với em tham gia với tư cách một cặp đôi đi?”
Chiếc Bentley đang chạy bỗng hơi chệch hướng một chút.
Dung Mặc thoáng sững người, nhưng chỉ trong giây lát, anh đã lấy lại bình tĩnh. Đôi mắt phượng nheo lại đầy hứng thú, khóe môi cong lên một đường cung nhàn nhạt, như thể vừa nghe thấy một lời đề nghị thú vị.
Rồi anh bật cười.
Tiếng cười trầm thấp, mang theo sự cưng chiều quen thuộc, nhưng lại xen lẫn một tia sắc bén khó nắm bắt. Anh vươn tay xoa đầu Dung Ly, động tác tự nhiên như thể đó là thói quen đã có từ lâu.
Dung Ly hơi nghiêng đầu, ánh đèn neon từ bên ngoài phản chiếu qua lớp kính xe, tạo thành một vệt sáng dài loang lổ trên gương mặt cậu. Cậu không quay đi, nhưng cũng không đón nhận.
“Được thôi.” Giọng nói của Dung Mặc khẽ trầm xuống, như tiếng rượu mạnh chảy qua đá lạnh. “Vậy anh sẽ cùng em chơi.”
Chơi?
Chỉ một chữ, nhưng lại khiến ánh mắt Dung Ly khẽ động.
Dung Ly cười khẽ, đôi mắt hồ ly ánh lên tia sắc bén mơ hồ.
Trò chơi này, một khi đã bắt đầu, sẽ không thể dừng lại giữa chừng.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Ánh đèn đường kéo dài thành những vệt sáng trắng vàng lướt qua cửa kính, như những ký ức rời rạc bị kéo dài đến vô tận. Bên trong xe, không gian dường như trầm lắng lại, chỉ còn tiếng động cơ đều đặn và nhịp thở nhè nhẹ của cả hai.
Dung Mặc nhìn cậu qua khóe mắt, trong đáy mắt thoáng qua một tia gì đó phức tạp mà ngay chính anh cũng không nhận ra.
Đã lâu rồi anh mới thấy cậu mạnh mẽ và cứng rắn đối mặt với một chuyện như vậy.
Có lẽ, những gì đã xảy ra trước đây chưa chắc đã hoàn toàn là điều tồi tệ với cậu.
“Đừng xoa đầu em.”
Giọng nói của Dung Ly vang lên, kéo anh trở về thực tại.
Dung Mặc khẽ nhướng mày, nhưng không hề rút tay lại ngay. Ngược lại, đầu ngón tay anh còn khẽ lướt qua mái tóc mềm mại một chút, như thể cố tình khıêυ khí©h.
“Ừ, ừ, không xoa đầu.” Anh cười nhẹ, nhưng không giấu đi sự quan sát trong mắt.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, sắc mặt của Dung Ly tái nhợt đến đáng sợ.
Làn da trắng mịn như sứ, nhưng lại mất đi vẻ rạng rỡ vốn có. Dường như chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi, cậu sẽ vỡ vụn ngay lập tức.
Dung Mặc khẽ cau mày, giọng nói trầm xuống:
“Xem em kìa, sắc mặt như vậy… lát nữa ba mẹ thấy thì sao bây giờ?”
Dung Ly không trả lời ngay.
Cậu tựa đầu vào cửa kính, ngón tay vô thức vuốt nhẹ lớp băng trên cổ tay.
Ngoài kia, những ánh đèn lấp lánh trải dài như một bầu trời sao giả tạo.
Trong xe, cậu nhìn thấy chính mình phản chiếu trên lớp kính, đôi mắt đen nhánh mờ mịt, như thể đang soi vào một không gian xa lạ.
Dung Mặc nhìn cậu, đôi mắt thâm trầm như biển đêm.
Sau một thoáng trầm mặc, anh vươn tay, kéo lấy tay cậu.
Động tác rất nhẹ, nhưng lại mang theo một sự kiên định không cho phép từ chối.
“…Em đó.”
Anh thở dài, giọng nói nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.
Chiếc xe vẫn tiếp tục lao đi trong đêm tối.