Chương 1: Đêm Tái Sinh

Trời đêm lặng lẽ, cơn mưa phùn rả rích vẽ lên bức tranh thành phố một tầng hơi nước mờ ảo. Ánh đèn neon phản chiếu xuống mặt đường, tạo nên những vệt sáng dài, nhòe nhoẹt như ký ức cũ bị kéo giãn. Trong một tòa khách sạn cao chọc trời, tầng trên cùng chìm trong bóng tối tĩnh lặng, chỉ có mùi máu tanh nhè nhẹ phảng phất trong không khí.

Trên chiếc giường rộng lớn, một thân ảnh mảnh khảnh bất động giữa vũng máu. Lớp ga giường trắng muốt giờ đây nhuốm đỏ, tương phản đến chói mắt. Ánh trăng bạc xuyên qua khung cửa sổ, dịu dàng rơi xuống gương mặt chàng trai trẻ, tô điểm lên làn da tái nhợt như tuyết. Đôi mắt khép hờ, hàng mi dài run rẩy nhẹ, tựa hồ như đang mơ một giấc mộng dài.

Một hơi thở yếu ớt bị hút vào phổi.

Dung Ly mở mắt.

Ý thức quay trở lại như một dòng nước lạnh tràn vào tứ chi, đánh thức từng dây thần kinh. Cậu không cử động ngay mà lặng lẽ cảm nhận mọi thứ. Hơi lạnh từ không khí, sự tê dại của cơ thể, cảm giác đau nhói nơi cổ tay… tất cả đều chân thực đến đáng sợ.

Cậu đã chết. Nhưng cậu cũng đã sống lại.

Những ký ức xa lạ ùa vào đầu, từng mảnh vỡ rời rạc ghép lại thành một câu chuyện đầy bi thương. Một thiếu niên mù quáng trong tình yêu, bị phản bội, bị lợi dụng, rồi tuyệt vọng đến mức tự sát.

Nhưng bây giờ, người nằm trên chiếc giường này không còn là kẻ ngốc ấy nữa.

Dung Ly khẽ nhắm mắt, rồi chậm rãi mở ra lần nữa. Đáy mắt cậu trầm tĩnh như mặt hồ sâu, không còn chút mờ mịt hay yếu đuối nào.

Cậu thử nâng tay lên, nhưng chỉ một cử động nhỏ cũng khiến đầu óc choáng váng. Cơn mất máu khiến cơ thể cậu nhẹ bẫng, ý thức dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Khẽ cắn môi kiềm lại cảm giác mệt mỏi, Dung Ly xoay đầu nhìn về phía chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường.

3 giờ sáng.

Ngay bên dưới, dòng ngày tháng hiển thị rõ ràng.

16 tháng 3 năm 2001.

Một con số xa lạ, đánh dấu một thời đại hoàn toàn khác với thế giới mới cậu sẽ sống.

Dung Ly chống tay ngồi dậy, động tác này khiến vết thương trên cổ tay nhói lên. Máu khô bám trên da tạo thành những đường rạn nứt xấu xí. Cậu cau mày, hơi thở nặng nề, nhưng vẫn gắng gượng đứng lên, bước từng bước loạng choạng về phía phòng tắm.

Cửa kính trượt mở ra, ánh đèn trắng tự động bật sáng, phản chiếu hình ảnh cậu trong tấm gương lớn trước bồn rửa mặt.

Dung Ly dừng lại.

Một người xa lạ nhưng quen thuộc nhìn cậu từ trong gương.

Làn da trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt gần như không có sắc hồng. Nhưng dù yếu ớt đến đâu, những đường nét tinh xảo kia vẫn mang một vẻ đẹp khiến người ta không thể rời mắt.

Đôi mắt dài, đuôi mắt hơi cong lên, dù không mang theo ý cười nhưng vẫn toát lên một vẻ phong tình nhàn nhạt. Sống mũi cao thanh thoát, môi mỏng tựa hồ vẽ ra từ một nét cọ tinh tế. Một gương mặt như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhưng lại lạnh lùng đến cực điểm.

Dung Ly khẽ híp mắt, tầm mắt rơi xuống cổ tay mình.

Vết cắt sâu, máu đã khô lại nhưng vẫn rỉ ra một chút từ mép vết thương. Nếu không băng bó ngay, e rằng sẽ để lại hậu quả không nhỏ.

Cậu mở tủ y tế đặt cạnh bồn rửa mặt, bên trong là một hộp bông băng và thuốc sát trùng đầy đủ.

Một nụ cười mỉa mai hiện lên nơi khóe môi.

Thật nực cười. Muốn chết lại còn chuẩn bị sẵn bông băng? Có lẽ vào khoảnh khắc cuối cùng, nguyên chủ vẫn sợ hãi, vẫn muốn níu kéo một chút hy vọng sống sót. Nhưng tiếc thay, người tỉnh lại không còn là nguyên chủ nữa.

Dung Ly không suy nghĩ thêm, cậu cầm lọ cồn y tế lên, dốc một ít ra bông gòn rồi ấn thẳng lên vết thương.

Cơn đau rát bỏng lan ra lập tức, như lưỡi dao nhỏ cứa qua da thịt. Nhưng Dung Ly chỉ nhíu mày nhẹ, không một tiếng rêи ɾỉ.

Sau khi sát trùng xong, cậu dùng băng gạc quấn chặt vết thương, động tác dứt khoát mà bình tĩnh. Máu bị ngăn lại, nhưng cơn mệt mỏi vẫn không thuyên giảm.

Dung Ly chống tay lên bồn rửa mặt, ngước nhìn mình trong gương một lần nữa.

Đôi mắt trong gương vẫn là như vậy, nhưng linh hồn đã thay đổi, khí chất cũng thay đổi theo.

Không còn yếu đuối. Không còn ngu ngốc. Không còn bị lợi dụng hay giẫm đạp dưới chân kẻ khác nữa.

Nếu đã có cơ hội sống lại…

Vậy thì những kẻ từng đẩy nguyên chủ vào đường cùng.

Cậu sẽ khiến bọn chúng trả giá, từng chút một.

Bước chân Dung Ly chậm rãi rời khỏi phòng tắm, để lại sau lưng ánh đèn trắng lạnh lẽo. Khi cậu quay trở lại phòng ngủ, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân hơi khựng lại.

Chiếc giường lớn vẫn còn đó, ga trải giường trắng muốt giờ loang lổ vết máu sẫm đỏ. Mùi tanh nhàn nhạt tràn ngập không khí, hòa cùng hơi lạnh từ điều hòa, tạo ra một sự ngột ngạt khó chịu. Đôi mắt cậu rơi xuống vệt máu đã khô lại trên ga giường, những vệt dài kéo ra từ cổ tay, chứng tỏ rằng nguyên chủ trước khi mất ý thức đã từng giãy giụa một cách vô thức.

Một cơn choáng váng bất ngờ ập đến, tầm mắt mơ hồ lay động. Dung Ly đưa tay vịn vào cạnh bàn, từng hơi thở nặng nề hơn.

Cậu mất máu quá nhiều.

Lúc nãy còn gắng gượng băng bó vết thương, nhưng khi đã xử lý xong, sự suy yếu của cơ thể lập tức bộc phát. Cảm giác lạnh lẽo như một cơn sóng ngầm cuộn lên từ bên trong, khiến tứ chi cậu rã rời, mỗi một bước đi đều như giẫm lên mây.

Dung Ly không có thói quen ngủ trên một chiếc giường bẩn. Đặc biệt là khi chiếc giường này vẫn còn lưu lại chứng tích của sự yếu đuối và tuyệt vọng mà nguyên chủ để lại.

Không chút do dự, cậu xoay người bước về phía sofa dài ở gần cửa sổ. Đệm ghế mềm mại, vừa đủ rộng để cậu duỗi thẳng cơ thể gầy yếu của mình.

Ngay khi vừa đặt lưng xuống, sự mệt mỏi dâng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Đôi mắt cậu khẽ nhắm lại. Tạm thời bỏ qua ký ức của nguyên chủ, bây giờ cậu cần nghỉ ngơi hơn bao giờ hết, còn việc gì ngày mai hẵng tính.

Ý thức dần trôi đi như một chiếc lá nhỏ bị cuốn vào dòng nước chảy xiết.

Bên ngoài cửa sổ, mưa phùn vẫn lặng lẽ rơi, từng giọt li ti bám trên mặt kính, tạo nên một lớp sương mờ ảo. Thành phố về đêm yên tĩnh một cách lạ lùng, chỉ còn những ánh đèn xa xăm lập lòe trong bóng tối.

Dung Ly chìm vào giấc ngủ, trong không gian chỉ còn lại hơi thở nhẹ nhàng, yếu ớt như một cánh hoa sắp tàn.

Dưới ánh sáng ban mai mờ nhạt, một thân ảnh mảnh khảnh khẽ cử động trên chiếc sofa dài cạnh cửa sổ.

Dung Ly mở mắt.

Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tấm rèm, phủ lên gương mặt cậu một tầng sáng nhạt. Đôi mắt dài khẽ chớp, phản chiếu tia nắng sớm nhưng lại mang theo vẻ lạnh lẽo như hồ nước mùa đông.

Cơ thể vẫn còn nặng nề, tứ chi mềm nhũn như bị rút cạn sức lực, nhưng cơn choáng váng đã vơi đi phần nào. Cậu chậm rãi ngồi dậy, lưng dựa vào thành sofa, ngón tay vô thức chạm vào lớp băng gạc quấn quanh cổ tay.

Băng gạc vẫn sạch sẽ, không có dấu hiệu rỉ máu. Có vẻ như vết thương đã tạm ổn.

Dung Ly thu hồi tầm mắt, quét qua căn phòng.

Không gian rộng rãi, bày trí tinh tế với gam màu trầm ổn, từng món đồ nội thất đều toát lên sự xa hoa nhưng không phô trương. Tất cả những chi tiết này đều chứng tỏ rằng chủ nhân căn phòng không phải người tầm thường.

Dung Ly nhắm mắt, thả lỏng đầu óc để từng mảnh ký ức xa lạ dần ghép lại thành bức tranh hoàn chỉnh.

Dung Ly.

Cái tên này trùng khớp với thân phận của cậu hiện tại. Một cái tên vốn nên đại diện cho sự kiêu hãnh của Dung gia, nhưng nay lại bị vùi dập không thương tiếc.

Nguyên chủ là con trai út của Dung gia, một trong những gia tộc hàng đầu, thế nhưng thân phận này lại bị che giấu suốt nhiều năm. Người ngoài chỉ biết cậu là một sinh viên có thành tích xuất sắc, gia cảnh bình thường, không ai biết đến xuất thân thật sự.

Vậy thì, vì sao một người mang danh "tam thiếu gia Dung gia" lại bị người ta giẫm đạp đến mức này?

Hình ảnh trong ký ức dần hiện rõ: Một chương trình truyền hình với ánh đèn chói lóa, những đoạn cắt ghép đầy ác ý, những bình luận cay nghiệt tràn ngập trên mạng xã hội…

Lục An.

Tô Nhạc.

Những cái tên này vừa xuất hiện đã kéo theo cảm xúc phẫn nộ và tuyệt vọng của nguyên chủ.

Một kẻ là thiếu gia nhà giàu mới nổi, bề ngoài ga lăng nhưng tâm địa xấu xa. Một kẻ là tiểu sinh đang hot, ngụy trang bằng vẻ ngoài ngoan ngoãn vô hại, thực chất lòng dạ đầy toan tính.

Bọn chúng giăng bẫy nguyên chủ, biến cậu thành kẻ ngốc bị lợi dụng, rồi vứt bỏ không chút do dự.

Dung Ly mở mắt, ánh sáng ban mai rọi lên gương mặt cậu, nhưng không làm dịu đi nét lạnh lùng trong đáy mắt.

Cậu không phải nguyên chủ.

Cậu sẽ không giẫm lên vết xe đổ đó.

Nhưng nếu đã tiếp nhận thân xác này, vậy thì món nợ này, cậu nhất định sẽ đòi lại từng chút một.

Dung Ly chậm rãi đứng dậy, cảm giác tê dại vẫn còn nhưng cậu mặc kệ. Đầu tiên, cậu phải tìm hiểu rõ tình cảnh hiện tại. Sau đó, cậu sẽ bắt đầu… ván cờ đầu tiên của mình.

Dung Ly đứng bên cửa sổ, ánh mắt bình tĩnh quét qua thành phố bên dưới. Đường phố bắt đầu nhộn nhịp, dòng xe cộ tấp nập qua lại như những con thoi không ngừng vận động. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, chẳng ai hay biết rằng một con người đã chết đi trong căn phòng này, để rồi một linh hồn khác thế chỗ.

Cậu thu hồi ánh mắt, xoay người bước vào phòng tắm.

Nước lạnh xối xuống từ vòi sen, khiến da thịt run lên từng đợt, nhưng Dung Ly không hề lùi bước. Cảm giác tê buốt giúp cậu thanh tỉnh hơn, từng sợi thần kinh căng lên, nhắc nhở bản thân rằng đây không phải một giấc mơ.

Sau khi thay một bộ đồ sạch sẽ, cậu đứng trước gương, tầm mắt lướt qua lớp băng gạc trên cổ tay. Dưới lớp vải trắng, vết thương vẫn còn đó, nhưng tâm thái của người mang nó đã khác biệt hoàn toàn.

Hôm nay, cậu phải hành động.