Mùa đông ở Espera luôn đến sớm hơn nơi khác. Tuyết chưa rơi hẳn, nhưng gió đã mang theo mùi hương lạnh lẽo của cây tùng và sắt rỉ. Trên quảng trường trung tâm, hội chợ cuối năm tưng bừng mở cửa, giăng đèn hoa từ tòa nhà hội đồng cho tới tận bậc đá cuối cùng của phố cổ.
Ruby Grace kéo sát chiếc khăn choàng màu xám tro quanh vai, đôi tay lạnh cóng nhưng vẫn cố giấu trong tay áo vá một đường chỉ rách. Dưới lớp áo choàng đơn sơ, cô trông chẳng khác gì những cô hầu gái địa phương – điều mà cô chẳng buồn phủ nhận. Ở nhà công tước Grace, cô là con nuôi trên danh nghĩa, nhưng dưới đáy ánh mắt của họ, cô chưa từng là gì cả.
Tiếng đàn violin vang lên từ góc phố. Đám đông tụ lại quanh những gánh xiếc, tiệm bánh nướng, và những cửa hàng thủ công ánh lên trong ánh sáng vàng cam.
Ruby đi qua một gian hàng gốm. Tay bà chủ niềm nở đưa cô chiếc cốc sứ nhỏ có họa tiết bông tuyết màu chàm.
"Thử cầm xem, cô gái. Hàng đặc biệt đấy."
Cô đang đưa tay ra thì một giọng nói vang lên sau lưng, trầm, dứt khoát nhưng không mất phần nhã nhặn:
“Chiếc đó dễ vỡ. Mà cô lại trông không giống người cẩn thận.”
Ruby quay phắt lại.
Knight Lionel.
Chiếc áo choàng đen dài với cổ áσ ɭóŧ lông bạc sang trọng, huy hiệu hình sư tử mạ vàng nơi ngực trái. Mái tóc đen được chải gọn, ánh lên sắc nâu sẫm dưới ánh đèn l*иg. Đôi mắt xám tro – lạnh lẽo như màn sương phía bìa rừng – đang nhìn thẳng vào cô, không chớp.
Cô lúng túng buông tay khỏi chiếc cốc. Nhưng rồi, với một chút kiêu hãnh bản năng, Ruby ngẩng đầu:
“Thưa ngài, tôi không biết rằng lễ hội là nơi kiểm tra độ cẩn thận của người qua đường.”
Knight Lionel khẽ nhướn mày, nét cười thoáng qua như có như không:
“Không. Nhưng là nơi rất dễ thấy ai đang cố trở nên vô hình.”
Ruby hơi sững người. Anh nhìn thấy qua lớp áo choàng mờ nhạt đó. Không phải vẻ ngoài, mà là điều gì sâu hơn – thứ cô vẫn luôn cố giấu.
“Tên cô?”
“…Ruby.” – cô đáp sau một thoáng do dự.
“Ruby Grace?” – anh nhấn nhẹ chữ họ, đôi mắt xám ánh lên một tia hứng thú – “Cái tên ấy… ta đã nghe rồi.”
Cô siết chặt bàn tay trong ống tay áo.
Họ chưa từng gặp. Nhưng tại sao… cô lại thấy tim mình đập lệch một nhịp khi ánh mắt ấy khóa lấy mình?
Trong đêm đông, tiếng chuông nhà thờ xa xa vang lên. Gió lạnh luồn qua những mái nhà cổ kính, nhưng giữa hai người – là một khoảng lặng ấm áp đến nghẹt thở.
Ta đã nghe tên cô ở đâu đó,” Knight Lionel lặp lại, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Ruby, “Nhưng không phải trong các buổi yến tiệc quý tộc.”
“Dĩ nhiên là không,” Ruby đáp, môi mím lại, “Tôi không thuộc về nơi đó.”
Nàng biết thân phận mình – con nuôi, không dòng máu cao quý, không tài sản thừa kế, chỉ là cái tên kèm theo nghĩa vụ biết ơn suốt đời. Nhưng nàng nói điều ấy với một vẻ bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên.
Knight hơi nghiêng đầu, ánh nhìn như đang cân đo điều gì đó sau lời cô.
“Người không thuộc về nơi nào… lại thường dễ nhìn thấy hơn giữa đám đông,” anh nói khẽ, “Giống như một nốt nhạc lệch giữa một bản hoà âm quá hoàn hảo.”
Ruby im lặng. Câu nói ấy — giống như... hiểu quá rõ cô. Một người đàn ông xa lạ, quyền lực, cao quý, nhưng chỉ trong vài lời đã chạm đúng điều cô luôn giấu kín.
“Tôi nghĩ ngài là người bận rộn,” cô nói, cố gắng ngắt đi thứ không khí mơ hồ đang lớn dần giữa hai người, “Hội chợ có rất nhiều thứ thú vị hơn là đứng đây quan sát một kẻ lạc loài.”
Lionel không phản ứng ngay. Rồi anh bước đến gần hơn — khoảng cách giữa họ chỉ còn bằng một nhịp thở.
“Ta có thể hỏi cô một điều?”
Ruby ngước mắt lên, lần đầu đối diện trực diện với ánh nhìn xám tro của anh.
“…Gì cơ?”
“Cô có tin vào… những điều đã được sắp đặt từ trước?”
Cô sững người.
“Ý ngài là định mệnh?”
“Không hẳn,” anh đáp, giọng trầm hơn, “Chỉ là… khi một ai đó xuất hiện đúng lúc, đúng nơi, như thể đã luôn ở đó… chờ người kia đến.”
Ruby nhìn anh, gió lạnh lướt qua gáy như nhắc nhở cô rằng đây không phải mơ. Nhưng ánh mắt anh, lời anh — lại quá xa vời thực tại của cô.
“Không,” cô nói, hơi cụp mắt xuống, “Tôi tin vào… sự lựa chọn. Không phải định mệnh.”
Một nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi Knight Lionel — nửa ngạc nhiên, nửa tán thưởng.
“Câu trả lời đó... khiến ta muốn hỏi tiếp.”
Ruby rời mắt, tránh né ánh nhìn ấy, tim đập lạc một nhịp.
Phía xa, tiếng pháo giấy nổ vang, trời đổ những bông tuyết đầu mùa mỏng nhẹ như lời chúc phúc. Giữa hội chợ nhộn nhịp, giữa tiếng người cười nói, giữa ánh sáng và âm nhạc, Ruby không hay rằng — cuộc gặp ngắn ngủi này sẽ là khởi đầu của tất cả mọi điều sắp sửa đến với cuộc đời cô.