Chương 9

Chuyện này chẳng liên quan đến bà, đợi ông bà chủ về hãy nói đi.

Cái nhà này, toàn một lũ chẳng chịu yên phận, nếu không phải vì tiền thì bà đã chẳng làm!

Người giúp việc chạy lẹ, Hill cũng rất nhanh đã dọn sạch đống rác trong phòng. Cậu mở cửa, nhìn đống đồ phế thải chất ngoài cửa, khẽ trầm ngâm, ừ, có cách rồi.

Nhân lúc hai kẻ kia chưa về, Hill ôm hết đống rác chuyển sang phòng của bọn họ, sau đó đóng cửa lại, hài lòng gật đầu.

Cứ để chúng nó ngủ cùng rác rưởi đi...

Tâm trạng vui vẻ, cậu quay lại phòng mình, xắn tay áo quét dọn thêm một lượt nữa, cuối cùng mới ra dáng căn phòng. Sau đó cả người liền mệt lả ngã xuống.

Phù, dọn dẹp đúng là mệt chết người.

Mà hai vợ chồng nhận được liên lạc của người giúp việc cũng gấp gáp chạy về, vừa bước vào cửa liền bị tiếng kêu rống như heo bị chọc tiết của Norda làm hoảng sợ. Một người phụ nữ đầy dáng vẻ quý phái hốt hoảng kêu lên, vài bước chạy tới bên con trai hỏi rối rít.

Chẳng ai trả lời được chuyện gì, chỉ thấy Norda gào la mãi không ngừng, hai vợ chồng chỉ còn cách vội vàng đưa cậu ta vào bệnh viện, kết quả sau một buổi chiều lăn lộn mới được thông báo không có vấn đề gì.

Người phụ nữ lập tức quậy tung ở bệnh viện, bà ta chỉ có mỗi đứa con này, mà tinh thần thể cấp bậc cũng không thấp, nếu có chuyện thì bà ta biết sống sao!

Người đàn ông mặt cũng sa sầm, nhưng còn giữ bình tĩnh, lập tức mở khoang chữa trị cho Norda dùng.

May mà sau khi ra khỏi khoang, ngoài vẻ mặt còn hơi yếu ớt thì không thấy đau đớn gì nữa. Hai người mệt mỏi trở về, vừa mở cửa phòng thì cảnh tượng bừa bãi ngập rác đập thẳng vào mắt.

“Aaaaaaa!!!”

“Chuyện gì đây?? Là ai làm!!”

Tiếng hét chói tai của người phụ nữ cùng tiếng chửi rủa của người đàn ông vang vọng, còn Hill thì cuộn chăn lại, thoải mái chìm vào giấc ngủ, trong mơ vẫn còn hồi tưởng hương vị mì xào.

Ừm, ngày mai ăn gì đây nhỉ...

-

Ngủ một giấc ngon lành, Hill uể oải vươn vai.

Điều duy nhất không ổn là phòng không có cửa sổ, thật sự quá bí bách, thêm nữa tường trong căn phòng bé xíu này chẳng có cái gương nào!

Ngoài ra, mái tóc này cũng dài quá mức!

Tiểu Hill trước kia không thấy vướng tầm nhìn sao, nhìn cái gì cũng mệt, trong tay lại chẳng có thứ gì để buộc tạm, ừm, phải tìm lúc cắt đi thôi.

Hill chỉnh lại bản thân, xuống lầu vừa vặn gặp mấy người đang ăn sáng. Cậu đổi hướng, đi thẳng về phía bàn ăn.

Trên bàn, bầu không khí còn coi như hòa thuận. Bạch Liên đang đau lòng gắp thức ăn bổ dưỡng cho con trai, hôm qua bộ dạng của Norda làm bà ta xót ruột, giờ chăm chút vô cùng. Norda thì ung dung hưởng thụ sự hầu hạ, thỉnh thoảng còn cáu gắt.

Người cha trên danh nghĩa của Hill - Matthew, mặt lạnh như sắt, im lặng uống cà phê, trong phòng ăn chỉ toàn tiếng của Bạch Liên và Norda.

Nhưng từ lúc Hill bước vào, không khí đã thay đổi.

“Cạch.”

Matthew đặt tách xuống, ánh mắt bất thiện nhìn Hill: “Đồ phế vật cũng biết trở về à? Sao không chết luôn ngoài đó đi? Hừ, tao còn tưởng bị thương nặng thế nào, nhìn mày nhảy nhót tung tăng thế kia thì giống bị thương chỗ nào? Cái bác sĩ chó má ấy toàn nói quá, may mà tao không mắc lừa.”

Bạch Liên che miệng khẽ cười, trước tiên múc cho Norda một bát cháo dinh dưỡng: “Bảo bối, ngoan ngoãn bồi bổ thêm nhé, hôm qua thật sự làm mẹ sợ chết khϊếp.”

Rồi bà ta tao nhã đặt đũa xuống: “Anh yêu, đừng giận nữa, con không sao là tốt rồi. Nghe Norda nói hôm qua con về nhà? Con đúng là đứa trẻ chẳng biết nói lấy một tiếng. Đói rồi phải không? Mau lại ăn đi.”

Matthew nhíu mày: “Ăn cái gì mà ăn, em trai nó hôm qua thành ra như vậy, nó cũng chẳng thèm quan tâm một chút.”

Bạch Liên liếc ông ta, bưng thìa uống một hớp canh: “Có lẽ đứa nhỏ có tức giận. Nghe bảo mẫu nói nó về đã ném hết đồ trong phòng ra ngoài. Haizz, con đúng là... chúng ta cũng quá bận, cha con thì...”