Hill chỉ đành lưu luyến rời đi, theo ký ức tìm về nhà của Tiểu Hill.
Nhà Tiểu Hill cũng coi như có chút tài sản, trong khu năm cũng tính là có tiếng. Đó là một ngôi nhà nhỏ sạch sẽ gọn gàng, có khóa cửa thông minh nhận diện sinh vật, tất nhiên không ngăn cản cậu vào. Nhưng cậu vừa bước chân vào, bên cạnh liền truyền đến một giọng điệu chua ngoa:
“Ơ kìa, đồ phế vật còn chưa chết à, mạng cũng dai nhỉ. Về vừa hay, mau đi rót nước cho tôi.”
Hill quay đầu lại, là một con người béo ục ịch. Gương mặt đầy mỡ treo nụ cười chế giễu, ăn uống thì như khóe miệng thủng lỗ, vụn thức ăn rơi vãi xuống dưới.
Theo ký ức của Tiểu Hill, đây hẳn là người em trai cùng cha khác mẹ chỉ kém cậu ấy một tháng tuổi - Norda.
Hill cau chặt mày, có chút chán ghét mà lùi một bước. Thằng nhóc mập này linh hồn mang sắc đen nhạt, chỉ thiếu chút nữa là đen hẳn, hơn nữa còn hoàn toàn không hợp thẩm mỹ trong mắt cậu.
Tên em trai trên danh nghĩa kia trưng ra bộ mặt đương nhiên, ra lệnh một cách quen tay, vừa nhìn là biết chẳng ít lần sai khiến Tiểu Hill như vậy.
Nhưng Hill thì chẳng thèm để ý. Cậu liếc nhìn một cái, thấy đối phương thọ nguyên còn dư dả, thế thì càng tốt, có thọ nguyên mới chịu được trừng phạt dài lâu.
Cậu xoay người, định đi thẳng về phòng, nhưng đối phương lại không chịu.
“Đồ phế vật, mày dám coi thường tao? Đứng lại cho tao!”
Hill chẳng buồn để tâm, gọi đâu phải cậu, ai đứng lại người đó mới là đồ ngốc.
Norda vừa thấy thế thì lửa giận bốc ngùn ngụt. Hai hôm nay tâm trạng hắn vốn đã không tốt. Trước đó nói là sẽ giúp cậu ta chuyển đến khu một đi học, kết quả đợi mãi mà cha lại bảo có lẽ không được, chỉ có thể sang khu hai.
Cả ngày quậy ầm mà chẳng được gì, sáng nay dậy còn phát hiện mẫu phi cơ mình muốn cũng bán hết rồi, Norda càng thêm bực bội. Đúng lúc “đồ phế vật” kia lại trở về, dĩ nhiên cậu ta định lấy cậu ấy ra trút giận, nào ngờ phế vật lại dám coi thường cậu ta mà bỏ đi?
Quá quắt thật!
Norda tức đến mức ném phăng đồ trong tay, cả người mỡ rung rinh lao về phía Hill, đồng thời thả ra tinh thần thể, nhìn dáng cậu ta thì đúng là muốn đánh chết phế vật này.
Hill cảm thấy sau lưng có động tĩnh, ngoái đầu nhìn lại, tinh thần thể của cậu ta là một con vật màu xám xịt, không rõ loài gì, nhưng tinh thần thể phản chiếu chủ nhân, nhìn thôi đã chẳng hề ưa nổi.
Thế là cậu khẽ nhúc nhích ngón tay, búng nhẹ lên linh hồn đối phương.
“Aaaaaa!!!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang dội phía sau. Norda chỉ thấy một trận đau nhói truyền khắp cơ thể, cả người mất khống chế ngã vật xuống đất, hét lên thê thảm chẳng khác gì tiếng heo bị chọc tiết, tinh thần thể cũng lập tức tan biến.
Nghe động tĩnh, người giúp việc hoảng hốt chạy tới, thấy Norda nằm đó rêи ɾỉ thì hồn vía lên mây, run lẩy bẩy vội vàng gọi liên lạc cho chủ nhân.
Hill coi mọi ồn ào phía sau như gió thoảng, dứt khoát quay về phòng mình.
Chỉ là vừa mở cửa, cậu liền khựng lại. Trong căn phòng chật hẹp chẳng còn chỗ nào ngoài một chiếc giường nhỏ, khắp nơi chất đầy tạp vật, ngay cả cửa sổ cũng không có, không khí không lưu thông, thở thôi cũng thấy nặng nề.
Tiểu Hill đã sống trong môi trường như vậy suốt bao nhiêu năm.
Hill mím môi, gom hết đống tạp vật kia ném hết ra ngoài, leng keng loảng xoảng chẳng khác gì đang đập phá nhà cửa.
Mấy thứ phế phẩm không quẳng đi thì để làm “tổ vui vẻ” cho sâu bọ chắc?
Norda vẫn đang gào thảm, người giúp việc gọi liên lạc xong lại nghe trên lầu vang lên tiếng leng keng rầm rầm, sợ đến nỗi vội vàng chạy lên, vừa thấy thì suýt ngất.
Xong đời rồi, vị đại thiếu gia vốn chẳng có sự hiện diện, nay lại nổi điên đập phá nhà cửa.
Người giúp việc ôm ngực, bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi, ánh mắt phức tạp nhìn thoáng qua căn phòng đang không ngừng ném đồ ra ngoài kia, sau đó nhanh như chớp bỏ chạy.