Chương 7

Tiểu Hill hơi trừng mắt, rồi lại thoáng buông lỏng: “Ừm... nếu cậu không chê thì cứ lấy đi.”

Khóe môi giấu trong mũ trùm của Hill khẽ cong lên: “Sao có thể chê chứ. Vậy thì, nghỉ ngơi cho tốt nhé, mong cậu kiếp sau hạnh phúc bình an.”

Nói dứt lời, Hill rút ký ức của cậu ấy ra, sau đó thu cậu bé mờ mịt kia vào trong lưỡi liềm.

[Đinh! Số lượng nhiệm vụ: 100.000; đã hoàn thành: 1; chúc mừng bạn đã bước một bước lớn, xin hãy tiếp tục cố gắng nhé!]

Nghe hệ thống thông báo, Hill tức tối hừ một tiếng, quay về liền đổi luôn giọng hệ thống, giả bộ đáng yêu cái gì chứ!

Hill dùng góc nhìn thứ nhất trải qua một lần cuộc đời ngắn ngủi của cậu ấy. Đáng tiếc ký ức nhiều nhất lại toàn là châm chọc, sỉ nhục và áp bức, những ký ức đẹp đẽ chỉ vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi.

Hill cau mày, tách riêng những hồi ức tốt đẹp đó ra, trả lại cho cậu ấy. Còn những ký ức kia, đã khổ sở suốt cả đời rồi, chết đi rồi thì quên luôn vẫn tốt hơn.

Xử lý xong việc, tự thấy mình đã nắm được kha khá tình hình thế giới này, Hill vác liềm bay trở về, chui vèo vào lại “vỏ”.

Thiếu niên trên giường bỗng mở choàng mắt, ánh mắt trong sáng, chẳng giống vừa mới tỉnh chút nào.

Cậu bật người ngồi dậy, xếp bằng, “Rất tốt, vô cùng thuận lợi.”

Hill đảo mắt quanh phòng, xác nhận chẳng có món gì thuộc về cậu bé kia, “Hừm!” Nói “cặn bã” đúng là còn rẻ cho bọn chúng.

Hill hai tay trống trơn, chuẩn bị ra ngoài thì hệ thống trí năng trong phòng lại vang lên:

[Chúc mừng bạn đã khỏe mạnh xuất viện, hoan nghênh lần sau ghé thăm, tạm biệt.]

Hill gật đầu đáp lễ phép: “Ừ, tạm biệt.”

Cậu xoay người ra ngoài, đóng cửa lại.

Rồi thì...

Lạc đường.

Hill: “...?” À phải, Tiểu Hill lúc được đưa vào đây vốn chẳng có ý thức, nên cũng chẳng có ký ức liên quan.

Sự thật chứng minh, cho dù là Thần Chết đi chăng nữa, đã là kẻ mù đường thì vẫn cứ mù đường, cần lạc thì vẫn phải lạc.

Quay mòng mòng mãi vẫn chẳng tìm được lối ra, Hill rối bời hẳn, may mà có người thấy cậu loay hoay chẳng biết đường, bèn tốt bụng dẫn cậu ra tận cổng lớn.

Hill vội vàng cảm ơn, còn vỗ ngực thở phào, con người thật phiền phức, nếu là bản thể Thần Chết thì chỉ cần xuyên qua, chẳng có gì cản nổi.

Ngẩng đầu nhìn, Hill “Oa!” một tiếng.

Trên Lam Tinh chia ra nhiều khu lớn, khu một và hai điều kiện kinh tế tốt nhất, ba bốn năm tiếp đó, các khu sau thì chẳng khác nào khu ổ chuột, chỉ khác cái tên mà thôi.

Mặc dù thế, khu năm cũng chẳng khá hơn mấy khu phía sau là bao. Nó giống như một ranh giới, nửa bên hiện đại, nửa bên nghèo khó.

Hill thấy những tòa cao ốc hình thù kỳ dị vươn lên giữa trời, dưới ánh nắng chói chang lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, chẳng khác nào rừng rậm thép sắt. Những phi cơ nhỏ bay vun vυ"t giữa các tòa nhà.

Ánh mắt cậu lướt xuống, lại thấy mặt đất gập ghềnh, những chiếc xe cũ kỹ chạy như mấy con trâu già, chậm chạp, lâu lâu còn xóc một cái, phát ra tiếng kêu rầm rầm.

Hill bị cảnh tượng kỳ lạ này làm cho kinh ngạc. Khi xem ký ức của Tiểu Hill, cậu giống như đang mơ vậy, cách một tầng sương mù, không chân thật bằng tự mình chứng kiến.

Bệnh viện khu năm nằm ở trung tâm thành phố, người đến người đi tấp nập. Một phần ăn mặc cũ kỹ, gương mặt và thân thể hằn đầy vết phong sương.

Một phần khác thì ăn diện lộng lẫy, ngồi trên những chiếc xe nhỏ hào nhoáng đầy hơi thở công nghệ. Xe lơ lửng trên không, có cái hoàn toàn trong suốt, Hill còn nhìn rõ bên trong người ta đang làm gì.

Hình thành nên sự đối lập rõ rệt.

Cậu ngẩn ngơ một lúc, rồi cũng dần dấn bước vào dòng người.

Trên người cậu không có tiền, không thể đi xe, càng không thể mua đồ. Suốt dọc đường, nhìn những hàng quán bán đồ ăn, nước miếng suýt nữa chảy ra.

Chỉ tiếc mấy ông bà chủ quầy cũng chẳng muốn để một đứa nhìn qua đã biết không có tiền đứng lại trước quán ảnh hưởng việc buôn bán, thấy cậu không mua thì liền quát đuổi đi.