“Nấm nhỏ” Tiểu Hill ngẩn người rất lâu, rồi gác cằm lên gối: “Thì ra tôi chết rồi à.” Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, “Chết thật tốt quá.”
“Cậu sẽ dẫn tôi xuống địa ngục sao?” Cậu ấy lại rụt rè hỏi.
Hill: “...” Thật ra thì, chính cậu còn chẳng quay về được.
“Khụ, ai nói là muốn dẫn cậu xuống địa ngục chứ.”
Là Thần Chết, ngay cả bản thân còn không thể quay về địa ngục, chuyện này có thể nói ra sao? Dù sao Hill cũng không định nói.
Cậu lại nhìn linh hồn ảm đạm kia, khẽ cau mày. Thế này trông chẳng khác nào sắp tan biến mất. Rõ ràng nhóc con này chưa chết được bao lâu mới đúng. Hơn nữa, sự kết nối với địa ngục đã biến mất.
Kỳ lạ thật, không có thì con người chết đi rồi sẽ luân hồi thế nào? Cậu nghĩ ngợi một lát, chợt khựng lại.
Không lẽ là... tan biến trực tiếp luôn sao?!!
Khả năng này có đấy! Thế chẳng phải loạn hết cả lên rồi còn gì??
Trong lúc nhất thời cũng nghĩ không ra, cậu bèn lắc lắc đầu, rồi nhìn “nấm nhỏ” trong góc hỏi: “Nhóc, cậu có tâm nguyện gì không?”
Tiểu Hill đôi mắt trống rỗng, lẩm bẩm: “Tôi muốn... muốn thức tỉnh tinh thần thể, trở thành một người thật lợi hại, muốn để cả đế quốc biết đến tên tôi, để tất cả đều biết tôi không phải phế vật...”
“Tôi... muốn lũ cặn bã kia chết hết! Muốn báo thù cho mẹ tôi...”
“Tôi thật tham lam... ước nguyện nhiều thế, vậy mà chẳng cái nào thành hiện thực, còn cứ thế mà chết đi. Bọn họ nói đúng, tôi quả thật là phế vật...”
Hill nhìn cậu ấy, nghiêm túc nói: “Cậu có biết trong mắt tôi, linh hồn của cậu có màu gì không?”
Tiểu quỷ Hill há miệng, ngẩn ngơ nói: “Chắc là màu đen...”
Hill lắc đầu: “Là màu trắng.” Cậu vác cây liềm lên vai, “Linh hồn không dính chút tạp chất nào như cậu hiếm lắm đấy, ai dám nói cậu là phế vật chứ.”
“Thật... thật sao?”
Hill gật đầu không chút do dự: “Đương nhiên.”
Nghe được câu nói dứt khoát ấy, Tiểu Hill trợn tròn mắt, vành mắt đỏ hoe, muốn khóc quá...
Một hồi sau, cậu ấy hít mũi, cố chớp mắt, ngơ ngác hỏi: “Sao tôi lại khóc không được vậy?”
Hill an ủi: “Cậu quen dần đi, linh hồn thì không khóc được đâu.”
Tiểu Hill: “...”
Hill và Tiểu Hill trò chuyện rất lâu. Một khi cậu bé kia mở miệng, cứ thao thao bất tuyệt, có lẽ là đã kìm nén lâu rồi.
Hill không ngắt lời, thỉnh thoảng còn đáp lại một câu, nhờ vậy mà biết được nhiều chuyện về thế giới này.
Ví dụ như hiện tại là thời đại liên tinh, khoa học kỹ thuật phát triển với tốc độ chóng mặt. Con người đã thức tỉnh được tinh thần thể, và do dị thú xâm lấn nên chiến tranh xảy ra thường xuyên. Nhưng... cũng không phải ai cũng có thể ra chiến trường, yêu cầu tối thiểu là nhất định phải thức tỉnh tinh thần thể.
Hill chớp chớp mắt, bắt được trọng điểm: “Dị thú?” Cậu nhớ đến những cảnh tượng từng thấy trước đó.
Tiểu Hill gật đầu: “Ừm, dị thú sinh sản cực nhanh, số lượng khổng lồ, gϊếŧ mãi cũng không hết.”
Chỉ cần là sinh linh thì ắt hẳn có linh hồn. Vậy dị thú chắc cũng được tính vào số lượng nhiệm vụ, có cơ hội nhất định phải thử xem.
“Ở đâu thì có thể gặp được mấy con dị thú đó thế?” Cậu hứng thú hỏi.
Tiểu Hill khó hiểu liếc nhìn cậu một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Có lẽ ở học viện quân sự hoặc tiền tuyến... Tôi cũng không rõ lắm, nhưng nếu không có tinh thần thể thì sẽ không vào được.”
“Tinh thần thể à, là mấy loài động vật gì đó sao?”
Tiểu Hill gật gật đầu, khẽ nói: “Không chỉ có động vật, tinh thần thể muôn hình vạn trạng, động vật, thực vật... cái gì cũng có.”
Cái gì cũng có, vậy thì...
Tuyệt quá! Có hi vọng “chính thức” rồi!
“Cậu thật sự là Thần Chết sao?” Tiểu Hill lại hỏi.
Hill gật đầu: “Ừ, tất nhiên.”
“Vậy cậu đưa tôi đi đi, tôi không muốn một mình ở đây nữa. Nếu linh hồn tôi còn có ích...” Tiểu Hill khẽ ngẩng đầu nói.
Hill đích thực cần linh hồn của đối phương: “Được.” Cậu đưa tay chạm nhẹ lên trán Tiểu Hill, “Có lẽ tôi còn cần cả ký ức và thân thể của cậu.”