Chương 5

Là thiếu niên đang nắm lấy vạt áo ông.

Hill ngước lên, nghiêm túc nói: “Cảm ơn.”

Hill từng đọc trong sách: ở thế giới nhân loại, khi được giúp đỡ thì phải nói lời cảm ơn. Thế là cậu học theo, lễ phép cảm ơn bác sĩ đã giúp mình.

Linh hồn nhân loại này là màu trắng, còn thoáng tỏa ánh vàng, rõ ràng là một người rất lương thiện. Nhưng trong linh hồn ông lại có một mảng nhỏ đen sì, xoáy tròn như vết nhơ. Hill khẽ nhíu mày.

Trông có chút chướng mắt.

“Coi như là báo đáp, để tôi giúp ông tẩy trừ sự ô uế trên linh hồn đi.”

Bác sĩ vốn còn thấy an ủi, đứa nhỏ này là một đứa trẻ ngoan, dẫu trải qua như vậy nhưng nội tâm vẫn trong sáng, từ trong mắt cậu, bác sĩ chỉ nhìn thấy sự thuần khiết.

Ai ngờ đối phương lại đột nhiên nói ra một câu như thế.

Bác sĩ: “...”

Sắc mặt ông thoáng đờ ra, sau đó lo lắng hẳn lên, dùng bàn tay rảnh rỗi sờ lên trán cậu, “Không phải vẫn còn sốt chứ, rõ ràng là đã hạ rồi mà... haizz, sao lại bắt đầu nói mê sảng rồi.”

Hill hơi nghiêng đầu, cố gắng hiểu nhưng vẫn không nghe rõ được ý con người.

Cậu vô tội ngẩng mắt nhìn bác sĩ.

Bác sĩ yêu thương xoa xoa đầu cậu, cảm thấy đứa nhỏ này bị ngốc đi rồi, liền dặn dò cậu nghỉ ngơi cho tốt, sau đó rời khỏi phòng.

Hill: “?” Con người thật khó hiểu, những kiến thức học được trên lớp vẫn còn quá ít.

Cậu khẽ thở dài một tiếng, nhưng vẫn nhân cơ hội lau đi sự ô uế trên linh hồn đối phương. Thứ này vậy mà còn hơi cứng đầu, song cuối cùng cậu cũng loại bỏ được.

Coi như là tiền công cho phần mì xào vậy.

Dù là Thần Chết, nhưng cậu là một Thần Chết biết tuân thủ pháp luật mà!

Ăn xong đồ rồi, Hill vẫn còn đang nhớ nhung, sợi mì xào dẻo dai, thấm đẫm nước sốt, đưa vào miệng ngon đến vô cùng. Trên mặt mì còn có quả trứng ốp la, chỉ cần khẽ chọc là nhân vàng ươm bên trong chảy ra, kí©h thí©ɧ vị giác đến cực điểm.

Cậu liếʍ khóe môi: “A, mì xào thật sự ngon quá đi!”

Cái bụng cũng đã tám phần no, chỉ là sự hiểu biết về thế giới này vẫn còn chưa rõ ràng. Hệ thống coi như đã phế, địa điểm bị sai, đây hoàn toàn là một thế giới mới, căn bản không phải thế giới nhiệm vụ quen thuộc. Toàn bộ nhận thức trước kia đều vô hiệu.

Huống hồ bây giờ còn biến thành một nhân loại đáng thương nho nhỏ. Nghĩ đến đây, Hill thử cảm nhận, liền phát hiện một linh hồn mới tinh: “Ủa? Có linh hồn!”

Cậu nằm trên giường, giả vờ nghỉ ngơi, thực tế lại tách khỏi “vỏ” của mình, chuẩn bị đi tìm linh hồn kia. Không ngoài dự đoán, chẳng mấy chốc cậu sẽ có thu hoạch đầu tiên.

Thiếu niên nhỏ nằm trên giường khép mắt lại, Hill liền hóa thành Thần Chết, thoát khỏi “vỏ” bước ra ngoài.

Bản thể Thần Chết của Hill toàn thân đen kịt, áo choàng phủ kín từ đầu đến chân, mặt giấu trong mũ trùm, chỉ lộ ra đôi mắt màu hổ phách. Trên bàn tay xương trắng còn cầm một cây liềm dài hơn cả người mình, nhìn một cái thôi đã toát lên hơi thở u ám rợn người.

Ra ngoài rồi, cậu còn soi gương một chút, thấy bản thân vẫn giống hệt trước kia, Hill hài lòng gật gù, sau đó ẩn thân đi xuyên qua tầng tầng kiến trúc, tìm đến một tiểu quỷ.

Tiểu quỷ kia co rúm trong góc tường, gầy gò bé nhỏ, mái tóc dài rũ xuống, trông chẳng khác nào một cây nấm nhỏ u ám.

Hill lướt đến, ngồi xổm trước mặt nó. A, thì ra đây chính là linh hồn của cái “vỏ” kia.

“Nhóc con, ngồi chồm hổm ở đây làm gì thế?”

Hill chờ một lúc, mới thấy tiểu quỷ Hill chậm rãi ngẩng đầu, còn co người sát vào góc hơn, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

“Cậu... nhìn thấy tôi sao?”

Hill gật đầu: “Ừm! Tôi là Thần Chết, đương nhiên nhìn thấy cậu rồi.” Cậu liếc dáng vẻ kia của đối phương, như thể muốn mọc luôn vào góc tường, “Cậu làm gì vậy? Muốn hóa thành cây nấm trong góc tường à?”