Chương 4

Bác sĩ ngạc nhiên nhìn cậu: “Đây là mì xào, cháu chưa từng ăn sao?”

Hill: “Oa! Mì xào, nghe thật lạ, ngon không?”

Trong thời gian làm học viên, bọn họ tuyệt đối không thể tới nhân gian nên mấy món ăn của nhân loại thế này cậu chưa từng được nếm, chỉ thỉnh thoảng nghe thầy cô nhắc qua trong lớp học.

Thật ra Hill từng lên kế hoạch rồi, lúc đi thực tập ở nhân gian sẽ nhanh chóng làm xong nhiệm vụ, sau đó tha hồ thưởng thức ẩm thực nhân gian. Giờ kế hoạch có sai lệch, nhưng... hình như cũng không tệ lắm?

Ừm, ứng biến linh hoạt.

Cậu nhìn đĩa mì, nước miếng suýt nữa rơi xuống. Bác sĩ chỉ thấy chua xót trong lòng, cho dù nghèo đến mấy cũng không đến mức chưa từng ăn nổi một đĩa mì xào. Đứa nhỏ này rốt cuộc đã phải sống những ngày tháng ra sao...

Lam Tinh vốn nổi tiếng với ẩm thực, nhất là khu 5 trước kia từng là “cường quốc ẩm thực”. Nhưng do khí hậu ngày càng khắc nghiệt, dần dần không thích hợp cư trú.

Người ta nói Lam Tinh đang trong quá trình “tự chữa lành”, nên con người bắt đầu di cư ra ngoài tinh cầu, mang theo tất cả tinh hoa văn hóa, giữ gìn không để thất truyền. Mãi đến trăm năm trước, khi Lam Tinh được xác nhận có thể ở lại, mới có người lần lượt quay về. Nhưng do phát triển kém xa các tinh cầu khác, Lam Tinh chỉ được coi như một hành tinh hẻo lánh.

Dẫu vậy, ẩm thực Lam Tinh vẫn nổi danh khắp đế quốc, mì xào chỉ là một trong số đó, thậm chí chỉ được tính là món ăn vặt.

Ấy vậy mà đứa nhỏ này ngay cả món ăn vặt phổ biến như vậy cũng chưa từng ăn qua, đủ thấy thường ngày sống thế nào rồi.

Thậm chí trẻ mồ côi trong viện phúc lợi còn được ăn uống đầy đủ hơn Hill. Ánh mắt bác sĩ trở nên phức tạp.

Trong khi ông đang tưởng tượng cảnh Hill còn khổ sở hơn cả trẻ trong viện phúc lợi thì chính Hill lại đang dán chặt mắt vào đĩa mì, không kiềm nổi nuốt nước miếng. Đôi mắt hổ phách óng ánh, ngước lên nhìn đầy mong mỏi, ngây thơ và đáng thương.

“Tôi... thật sự có thể ăn sao?”

Bác sĩ: “Ừm!” Trời ạ, cha mẹ cái kiểu gì vậy!

Được cho phép, Hill chẳng còn tâm trí để nhìn mấy hình ảnh kia nữa, trong đầu giờ chỉ còn lại món mì xào. Cậu ngồi ngay ngắn bên bàn nhỏ, nhìn đĩa mì rồi lại nhìn cái nĩa đặt cạnh, thử cầm lên, rồi lóng ngóng chọc vào mì.

Tiếc rằng hôm nay là ngày đầu tiên cậu “làm quen với đôi tay của mình” nên dùng rất vụng về.

Thấy cảnh ấy, bác sĩ càng chấn động, đến cả nĩa cũng không biết dùng? Chẳng lẽ trước giờ toàn phải dùng tay bốc?

Đúng là... cặn bã!

Trong lòng ông lại mắng cha mẹ cậu thêm một trận. Vốn định đi, bước chân lại dừng, xoay người trở lại.

“Để ta dạy cháu.”

Hill loay hoay mãi không được, nghe vậy như vớ được cứu tinh, lập tức dúi nĩa vào tay ông: “Ừm!”

Bác sĩ kiên nhẫn cầm nĩa, chậm rãi biểu diễn tư thế nào dễ dùng lực, làm sao để xoắn mì lại thành một vòng, vừa gọn vừa không vương vãi ra áo.

Hill học cực nhanh, động tác của bác sĩ khắc sâu trong đầu. Nhìn một lần là cậu bắt chước lại, động tác đã trôi chảy hơn hẳn, hoàn toàn không giống cậu nhóc vụng về lúc trước.

“Đúng là một đứa trẻ thông minh.” Bác sĩ khẽ thương xót nhìn.

Vừa ăn miếng đầu tiên, Hill liền không thể dừng lại, lập tức “quét sạch nhanh như bão”.

Đồ ăn của nhân loại quả nhiên đúng như thầy cô từng miêu tả, ngon tuyệt đỉnh!!!

Hill cảm thấy mình có thể ăn thêm mấy bát nữa!

Cậu xoa bụng, thầm nghĩ: [Thì ra đây chính là “cảm giác no”, cảm giác của nhân loại thật lạ lùng, nhưng cậu lại chẳng hề ghét.]

Thấy đối phương ăn sạch sẽ, còn luyến tiếc vuốt bụng, bác sĩ vừa cảm thấy thương lại vừa thấy đáng yêu. Ông cất đĩa vào túi, dặn dò: “Nghỉ ngơi thêm một lát nữa, khỏe rồi hãy đi.”

Nói xong, ông xách túi chuẩn bị rời đi.

Không ngờ bên hông truyền đến một lực kéo nhỏ xíu. Ông quay lại nhìn.