Chương 3

Cậu lật nhanh hết nội dung quyển sổ, đọc xong liền “bốp” đóng lại, tức đến mức mắng luôn: “Đồ cặn bã! Khốn kiếp!”

Bình thường chẳng biết mắng chửi, giờ cậu lôi toàn bộ từ ngữ khó nghe nhất mình biết ra, chỉ vì cái cậu Hill này... thật sự quá thảm.

Lúc nhỏ, mẹ cậu mất vì bệnh tật. Sau đó cha tiếp quản gia nghiệp, ở lễ tang thì khóc lóc đau đớn, bộ dạng bi thương như thể lập tức ngã quỵ.

Kết quả vừa hết tang lễ liền đưa tiểu tam và đứa con trai chỉ kém Hill một tháng tuổi vào cửa. Từ đó, cuộc sống của cậu biến thành một chuỗi ngày chỉ biết cố mà sống lay lắt.

Trong nhà, Hill chịu đủ ánh mắt khinh miệt, tiểu tam thì ngấm ngầm huênh hoang, sai khiến đủ điều, đứa em trai coi cậu như kẻ hầu. Cậu bị nhốt trong căn phòng chật hẹp toàn đồ bỏ đi, còn người cha thì coi như không tồn tại, tức giận thì mắng cậu là phế vật.

Dưới sự đối xử như thế, Hill dần trở nên u ám, nhút nhát, lúc nào cũng cúi gằm mặt. Vào trường học, cậu tiếp tục thành đối tượng bắt nạt, bị chửi rủa hành hạ là chuyện thường ngày.

Lần này, trong lúc xem huấn luyện dị thú, cậu bị người ta đẩy từ phía sau rơi thẳng vào trong. Giãy dụa cầu sinh, đến khi hôn mê mới được kéo ra.

Đáng tiếc, cuối cùng vẫn không cứu được. Không trách ý chí cầu sinh của cậu thấp, bởi nhìn lại cả quãng đời ngắn ngủi, thời gian hạnh phúc duy nhất chỉ là mấy năm khi mẹ còn sống...

Hill tức đến mức như con cá nóc phồng bụng!

“Tin mới nhất, một đợt sóng dị thú mới sắp bùng phát. Chuyên gia dự đoán Lam Tinh sẽ là hành tinh tiếp theo bị tấn công. Nhưng xin người dân đừng hoảng sợ, Đế quốc sẽ lập tức điều động quân đội tới Lam Tinh. Bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của nhân dân là mục tiêu hàng đầu của chúng ta. Tại đây, chúng tôi kêu gọi mọi ngườ: hãy tin tưởng, Đế quốc tuyệt đối sẽ không bỏ rơi bất kỳ một công dân nào...”

Trong phòng, một bức tường bỗng nhiên sáng lên, hiện ra hình ảnh kèm theo âm thanh. Hill đang còn tức giận lập tức bị âm thanh kia thu hút, vừa nhìn đã thấy một đám sinh vật kỳ quái gào thét, điên cuồng phá hoại khắp nơi.

Ngay sau đó, từ trên trời rơi xuống một đội quân giống như người máy, điên cuồng tấn công đám quái vật. Tiếp đó, một nhóm người lao thẳng vào chiến đấu, bên cạnh họ còn xuất hiện không ít động thực vật, phối hợp tấn công cùng nhau.

Hill: “!” Lại là cái gì nữa đây!

Cậu vô thức ngồi ngay ngắn trên giường nhỏ, hai tay đặt gọn gàng lên đầu gối, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình.

Bác sĩ nhớ ra đứa trẻ còn chưa ăn gì, bèn mang theo phần ăn bước vào. Vừa vào đã thấy Hill ngồi thẳng thớm, ngẩng đầu lên là hình ảnh cơ giáp và tinh thần thể cùng nhau chém gϊếŧ dị thú trên màn hình. Ông khựng lại, ánh mắt phức tạp rồi khẽ thở dài.

Đứa nhỏ này... thật sự khao khát có được tinh thần thể.

Ông đặt phần mì xào lên bàn nhỏ, suy nghĩ một chút, do dự đưa tay khẽ xoa đầu Hill, nói: “Đừng nghĩ nhiều, làm người bình thường cũng tốt mà.”

Hill ngơ ngác. Gì cơ? “Làm người bình thường cũng tốt” nghĩa là sao? Ờ... lẽ nào nhân loại này đã phát hiện ra thân phận của mình rồi?

Ánh mắt cậu lập tức cảnh giác. Tuyệt đối không thể để nhân loại biết được! Trong Nội quy nhân viên của Thần Chết, điều thứ nhất đã ghi rõ ràng!

Nếu nhân loại này mà biết, vậy thì... câu hồn! Đợi khi tỉnh lại sẽ quên sạch hết thôi!

Kế hoạch hoàn hảo!

Bác sĩ không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ nhẹ lên vai Hill như để an ủi, rồi chỉ vào đĩa mì xào: “Ăn cơm trước đi, có no mới có sức.”

Hill lập tức hoàn hồn, nhìn theo. Trước mặt là một đĩa mì xào vàng óng, đầy ắp các loại nguyên liệu, trên cùng còn có một quả trứng ốp la, rìa cháy cạnh, hương thơm quyện cùng mùi mì nóng hổi lan tỏa.

Hill hít một hơi, mắt sáng rực lên: “Thơm quá! Đây là gì thế?!”