Hill thấy đối phương thật lạ, cảm xúc rối rắm chẳng hiểu nổi. Nhưng cậu vẫn nhã nhặn đáp: “Giận để làm gì? Mình bị ghi E cấp, đúng là mình yếu theo tiêu chuẩn đó mà.”
“... Cậu thật đúng là người kỳ quái.” Thiếu niên lẩm bẩm.
Hill cười tươi: “Nhưng mình biết rõ mình mạnh, nên chẳng sao cả.”
Cậu thiếu niên lặng người, không nói gì nữa.
Thấy cậu ấy im lặng, Hill đoán là ổn rồi, bèn nói: “Vậy mình đi xem người ta đấu đây nhé! Con long miêu đó dễ thương quá, không biết nó tấn công kiểu gì nhỉ?”
Thiếu niên nhìn Hill hứng khởi chen vào đám đông, mắt lấp lánh như thật sự chỉ tò mò, hoàn toàn không mảy may để tâm chuyện bị khinh thường.
Cậu ngồi thêm một lát, rồi chậm rãi đứng lên, ánh mắt dần trở nên kiên định, bắt đầu tập điều khiển tinh thần lực.
Hill thì cuối cùng cũng được chứng kiến long miêu ra tay.
Con long miêu ấy luôn xuất hiện vào đúng thời điểm then chốt, sau đó giả vờ yếu đuối, mà chính đó lại là kỹ năng đặc biệt của nó. Một khi nó tỏ ra đáng thương, đối thủ sẽ mất tập trung trong giây lát, và thầy sẽ chớp thời cơ tấn công ngay.
Hill thầm nghĩ: “À ra vậy, long miêu có nhiệm vụ gây nhiễu tâm lý đối phương.”
Nhưng ngay giây kế tiếp, tình hình bất ngờ đổi hướng, thầy vừa khống chế được đối thủ, người kia bèn định dùng tinh thần thể phản công lén.
Ngay khoảnh khắc tinh thần thể đối phương lao tới, long miêu bỗng xuất hiện lần nữa, lần này nó không giả vờ yếu nữa.
Nó bật cao ba thước, rồi đột nhiên phóng to thân hình, “rầm” một tiếng, đè sập tinh thần thể đối thủ, nghiền nát tan tành.
Khán phòng sững sờ, đáng yêu đấy, nhưng cũng đáng sợ thật!
Hill: “...”
Suốt cả tiết học, Hill vẫn đứng bên cạnh xem thầy “hành” học sinh, nhìn bọn họ thua đủ kiểu, mà không hiểu sao cậu lại thấy rất thú vị.
Thầy cũng để ý đến cậu học sinh E cấp cứ đứng xem mãi kia. Thật ra ông ta cũng hiểu, dù có giác tỉnh tinh thần thể nhưng E cấp gần như chẳng khác gì người thường, có thêm tinh thần thể cũng chẳng mấy tác dụng, nên việc huấn luyện với họ dường như chẳng có ý nghĩa gì.
Thầy nhìn một cái rồi cũng thôi, thích xem thì cứ xem đi.
Một tiết học cứ thế trôi qua trong không khí Hill vui vẻ quan sát. Đây cũng là tiết cuối cùng của buổi chiều, kết thúc là tan học.
Hill quyết định đi tìm cô giáo nữ để hỏi về việc đăng ký Liên minh Liên tinh.
-
“Em thật sự muốn tham gia sao? Nhưng mà...”, cô giáo sau khi nghe xong thì thoáng do dự. Tuy giải Liên minh không giới hạn cấp bậc, nhưng mà E cấp thì...
Cô vốn định khuyên Hill bỏ ý định đi, song khi thấy ánh mắt kiên định của cậu, lời nói lại nghẹn nơi cổ họng. Không chừng... cậu thật sự làm được thì sao?
Đứa nhỏ này... thay đổi thật nhiều quá.
Cô khẽ thở dài, rồi tỉ mỉ dặn lại từng chi tiết về cách đăng ký và thời gian nộp hồ sơ:
“Nếu em muốn tham gia thì nên đăng ký ngay trong hai ngày tới. Vào trang chủ của Liên minh Liên tinh là có thể ghi danh. Dù không yêu cầu cấp bậc, nhưng thí sinh năm nào cũng đông, quy chế mỗi năm lại khác nhau. Phần chiến đấu cá nhân thì năm nào cũng có, em phải chọn hạng mục phù hợp với hướng của tinh thần thể. Quan trọng nhất là, phải chú ý an toàn.”
Cô thấy hơi đau đầu. Trước đây cậu học sinh này lúc nào cũng im lặng, ngoan ngoãn, sao giờ lại bướng bỉnh thế không biết.
Cô dặn rất kỹ, đến cả cách điền biểu mẫu cũng nói rõ. Hill gật đầu, nở nụ cười nhẹ: “Vâng, em cảm ơn cô. Em về trước nhé.”
Cô giáo bị nụ cười đó làm cho thoáng sững người, rồi không tự chủ mà gật đầu.
Về nhà thì đăng ký ngay thôi, lỡ trễ mất phải đợi sang năm, phí lắm!
À đúng rồi... còn vụ con người kia nữa.
Vấn đề là thế giới này không hề có cơ quan luân hồi, vậy hắn làm cách nào để duy trì sinh mệnh?
Hill hoàn toàn rối bời, chẳng liên lạc được với “tiền bối” nào để hỏi, đúng là khổ cho tiểu tử tử thần tập sự này quá đi mà.