Đôi mắt Hill sáng rực: “Trời ơi, đáng yêu quá đi mất!”
Thầy giáo xoa dịu tinh thần thể của mình, rồi nói: “Lớp ta có hai bạn vừa mới giác tỉnh đúng không? Vừa hay, hai bạn mới giác tỉnh bước ra đây!”
Hill và cậu thiếu niên kia đều ngơ ngác bước ra, còn mấy học sinh khác thì đồng loạt thở phào, cuối cùng cũng không đến lượt mình bị hành, rồi ung dung đứng xem kịch vui.
Vị thầy này là người duy nhất trong trường khiến cả lớp sợ nhất. Ngay buổi học đầu tiên, thầy đã bảo: “Đấu thật trước đã.”
Khi ấy, thầy thả long miêu của mình ra, đám học sinh tưởng con vật bé tí đó chẳng đáng lo, ai ngờ chỉ sau một tiết học, cả lớp bị đánh cho nằm bẹp dí trên sàn.
Thầy cho họ một bài học “sinh động”: đừng bao giờ coi thường đối thủ.
Mà học sinh thì chỉ muốn khóc: rõ ràng là thầy chơi bẩn thôi!
Và giờ đây, cuối cùng cũng đến lượt “chuột bạch” mới.
Cả lớp thầm reo: Sảng khoái!
Thầy quét mắt một vòng, hỏi: “Bạn nào là người đạt cấp B trong lần kiểm tra?”
Cậu thiếu niên ngập ngừng giơ tay.
Thầy gật đầu: “Được, thả tinh thần thể ra đi.”
Cậu ấy làm theo, ngay lập tức một con dơi nhỏ hiện ra. Nhưng hiển nhiên cậu ấy chưa thể điều khiển tinh thần thể, con dơi vừa xuất hiện liền bay loạn khắp nơi, cậu ấy phải luống cuống mãi mới khống chế được.
Thầy vuốt cằm, khẽ nở nụ cười: “Thú vị đấy, là dơi à? Tinh thần thể này khá đặc biệt. Rèn luyện chừng một năm, sang năm tham gia liên minh chắc chắn được nhận.”
Cậu thiếu niên đỏ mặt, cười ngượng.
Thầy vỗ tay một cái “bốp”: “Được rồi, tám chuyện đủ rồi. Nào, để xem B cấp của em mạnh đến đâu nhé.”
Cậu thiếu niên sững người: “Dạ... cái gì cơ?”
“Đấu với tôi.”
Thầy chỉ tay vào cậu ấy, rồi chỉ vào chính mình.
Cậu thiếu niên: “...”
Trận chiến này chênh lệch rõ ràng. Cậu ấy vốn tính cách yếu đuối, dù đã giác tỉnh tinh thần thể nhưng tư duy chiến đấu vẫn chưa kịp thích ứng, trong khi thầy thì kinh nghiệm phong phú, ra chiêu cực kỳ chuẩn xác.
Ban đầu thầy còn hứng thú, nhưng đánh được vài phút thì mặt thầy sa sầm.
“Thể năng quá kém! Em chưa từng luyện cơ bản à? Chậc, em là B cấp chứ đâu phải E cấp! Với trình này mà gọi là B à? Tinh thần thể của em đâu? Sao không cho nó tấn công? Định để nó đứng xem cổ vũ à? Hay chỉ để trưng bày thôi?”
Cậu thiếu niên càng đánh càng rối, mặt cắt không còn giọt máu. Thầy chỉ dùng sức của bản thân, tinh thần thể long miêu còn chưa hề nhúc nhích, vậy mà đã đủ khiến cậu ấy không có sức phản kháng.
Khi trận đấu kết thúc, thầy nhíu mày: “Giữ trạng thái thế này thì B cấp đối với em chỉ là lãng phí. Em chẳng có chút ý chí chiến đấu nào cả.”
Cậu thiếu niên ngồi bệt xuống đất, thở dốc, không đáp nổi.
“Về suy nghĩ lại đi.”
Thầy kết thúc trận một-đấu-một, rồi nhìn sang Hill. Đôi mắt ông ta khựng lại một thoáng, sau đó lại tránh đi, nói: “Vẫn như cũ, ai chưa thành thạo điều khiển tinh thần lực thì luyện tập, ai tự tin có đủ ăn ý với tinh thần thể thì lên đấu với tôi. Bắt đầu đi!”
Hill nhìn cậu thiếu niên ngồi dưới đất, thấy cậu ấy cúi đầu, tinh thần thể nhỏ vẫn đậu trên đầu không rời.
Cậu nhẹ giọng hỏi: “Cậu ổn chứ?”
Cậu thiếu niên mím môi, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
“Thế thì tốt, chúng ta học tiếp thôi.”
Hill gật đầu, mỉm cười rồi quay đi.
Sau khi trao đổi ngắn ngủi, Hill hứng thú đi xem mấy cặp khác đấu với thầy. Cậu rất muốn biết con long miêu ấy chiến đấu thế nào.
“Cậu không thấy khó chịu sao?” Thiếu niên kia bỗng hỏi.
Hill quay đầu, nghiêng đầu khó hiểu: “Khó chịu? Sao phải khó chịu?”
“Cậu không nghe à? Vì cậu bị xếp E cấp, thầy rõ ràng coi thường cậu.”
Hill nghĩ một chút, rồi thành thật đáp: “Không sao cả.”
Thiếu niên sững sờ: “Tại sao? Mình biết cậu mạnh lắm, máy đo không ra chắc là do trục trặc thôi. Nhưng thầy phớt lờ cậu như thế, cậu không giận à? Nếu đấu tay đôi, chắc chắn cậu thắng đấy.”