“Hình như... đúng thế thật?”
Phòng kiểm tra trở nên huyên náo, ai cũng vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ với kết quả kỳ lạ này.
Ngay cả thầy phụ trách cũng thấy khó hiểu, “không đo được” là thế nào?
Quá thấp? Hay quá cao?
Ông ta cảm thấy thật vô lý. Quả thật trong lúc kiểm tra, tinh thần thể của cậu học sinh này không hề xuất hiện, chẳng lẽ vì vậy mà máy không đọc được?
“Em học sinh, hãy thả tinh thần thể của em ra, chúng ta đo lại lần nữa.”
Hill nghe lời, gọi tinh thần thể ra. Cả căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
Thầy giáo trố mắt: “Đây... là tinh thần thể của em sao?”
Hill gật đầu, ngạc nhiên hỏi lại: “Vâng ạ, có vấn đề gì sao?”
Thầy giáo chớp mắt chậm rãi. Không, chẳng có gì... chỉ là cái tinh thần thể này nhìn thế nào cũng... không giống tinh thần thể cho lắm.
Tinh thần thể của cậu nhỏ xíu, chỉ bằng bàn tay, toàn thân được bao kín bởi thứ gì đó không rõ là quần áo hay vật chất đặc biệt, ngay cả phần đầu cũng đội mũ trùm che kín mặt, chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe phát sáng, hoàn toàn không phân biệt được là loài gì.
Giữa một rừng tinh thần thể động vật, thực vật, nó trông thật khác biệt và lạc lõng.
Điều kỳ quái nhất là, nó còn vác theo một vũ khí!
Vũ khí đó cũng cực kỳ lạ, thầy giáo chưa từng thấy tinh thần thể nào như vậy, trong đầu chỉ có một mớ dấu chấm hỏi:
“Tinh thần thể mà cũng... có vũ khí á???”
Chẳng lẽ đây là chủng tộc hiếm có nào đó sao? Thầy giáo băn khoăn nghĩ.
Cả đám học sinh cùng mấy thầy cô khác đều dán mắt nhìn chằm chằm vào tinh thần thể nhỏ xíu kia, phải nói, đôi mắt tròn xoe chớp chớp của nó thật sự có chút đáng yêu.
Rất nhanh, thầy phụ trách đo cấp hoàn hồn lại, lắc mạnh đầu. Dù sao đã có tinh thần thể rồi, vậy thì kiểm tra lại một lần nữa, có thể vừa rồi máy bị trục trặc.
“Đang kiểm tra, kiểm tra thất bại, không thể xác định cấp độ.”
“Ha! Lại không ra kết quả nữa kìa!”
Đám học sinh lập tức xôn xao bàn tán. Chuyện tinh thần lực không đo được cấp độ quả thật chưa từng nghe thấy! Chẳng phải chỉ cần giác tỉnh tinh thần thể thì thấp nhất cũng là cấp E sao? Tại sao lại không đo ra được chứ?
Thầy giáo cũng thấy khó tin. Khổ nỗi kết quả này lại phiền toái, không có cấp độ thì hệ thống không cho nộp kết quả. Thầy phải nhíu mày trao đổi với mấy đồng nghiệp khác, rồi quyết định tự tay điền cấp độ thủ công, kèm thêm phần ghi chú.
“Em học sinh, vì tinh thần lực của em không xác định được cấp độ, chúng tôi đã bàn bạc và tạm thời ghi E cấp cho em. Chủ yếu là vì tình huống này thật sự chưa từng gặp, nên cứ ghi tạm như vậy, em đừng nản nhé, có thể chỉ là do thiết bị của trường không đọc được thôi.”
Thầy giáo cố gắng chọn lời nhẹ nhàng nhất để thông báo.
Hill ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Vậy có ảnh hưởng đến việc đăng ký Liên minh Liên tinh không ạ?”
Thầy sững người: “Cái gì cơ? Liên minh à?” Ông ta lắp bắp, “À... không, không ảnh hưởng.”
Hill mỉm cười: “Thế thì tốt, cảm ơn thầy, em không ý kiến.”
Thầy giáo ngơ ngác gật đầu, nhìn Hill gỡ thiết bị xuống rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Một lúc sau, ông ta mới lấy lại tinh thần, thấy đám học sinh vẫn còn bu lại thì vội nói: “Được rồi, kiểm tra xong rồi, mau quay về lớp học đi, nhanh lên!”
Đám học sinh túm năm tụm ba bàn tán rời đi, thỉnh thoảng vẫn quay đầu nhìn Hill. Cậu một mình đi phía sau, dáng vẻ yên tĩnh.
Cậu thiếu niên vừa được xác nhận cấp B nghe xong kết quả của Hill, chỉ thoáng hiện nét mặt khó tả rồi cúi đầu, như thường lệ lặng lẽ trở về chỗ ngồi, dường như việc giác tỉnh tinh thần lực cấp B chẳng làm thay đổi gì ở cậu ấy cả.
Hill thì đang nghĩ tới chuyện đăng ký Liên minh. Cậu chỉ biết qua lời thầy rằng có thể thông qua Liên minh mà vào học viện quân sự, nhưng cụ thể đăng ký ra sao thì vẫn phải hỏi lại giáo viên.