Chương 24

Mở tài khoản ra xem, trên đó hiển thị mười ngàn. Hill khẽ hừ một tiếng.

Đúng là gã cha rác rưởi, lần nào gặp cũng khiến cậu mở rộng tầm mắt. Chỉ mười ngàn mà định đuổi cậu đi à? Hừm, thôi kệ, trước hết đi cắt tóc cái đã.

Và thế là, ngay khoảnh khắc Hill với kiểu tóc mới bước vào lớp học, cả phòng như bị nhấn nút “tạm dừng”, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn cậu.

Hill ngơ ngác: “Sao thế?”

Các bạn cùng lớp đều sững sờ. Đây còn là Hill vốn chẳng có tí tồn tại nào trong lớp sao? Chỉ cắt tóc thôi mà như biến thành người khác. Vấn đề là kiểu tóc đó lại là mẫu mặc định mà robot cắt, thế là sao? Kỹ thuật của robot giờ tốt đến vậy rồi à!

“Có khả năng nào... không phải do robot cắt giỏi, mà là vì Hill vốn đã rất đẹp trai không?” Có người cảm khái một câu.

Đám bạn bên cạnh lập tức nghẹn lời.

Đúng thật, so người với người chỉ khiến tức chết thôi. Ai nấy nhìn Hill, giờ trông như hoàn toàn đổi khác, mà ngẩn ngơ.

Thực ra tóc Hill chỉ hơi dài, gần như che nửa mặt. Trước kia cậu không có tiền, giờ có rồi, tất nhiên việc đầu tiên là đi cắt tóc. Cậu chọn gói rẻ nhất, trong suy nghĩ chỉ cần không che mắt, không chắn tầm nhìn là được.

Ở thế giới này, cắt tóc rất tiện: nếu không có yêu cầu cao thì chỉ cần tới tiệm cắt tóc tự động, cài đặt mẫu, robot sẽ hoàn thành trong vài phút.

Hill còn thấy mấy con robot tròn đầu, tròn người kia đáng yêu vô cùng.

Tất nhiên cậu không biết, giới trẻ chẳng ai thèm tới tiệm kiểu đó, họ nói tóc robot cắt “không có linh hồn”.

Thế nhưng, ai nấy giờ đều tận mắt thấy kiểu tóc robot cắt cho Hill, hoàn hảo đến khó tin.

Độ dài được cắt vừa vặn, để lộ đôi tai nhỏ trắng như ngọc cùng khuôn mặt bé xinh chỉ bằng bàn tay. Đôi mắt màu hổ phách long lanh như mắt mèo, mái tóc vàng rối nhẹ bị chủ nhân tùy ý vuốt lên, trông vừa tự nhiên vừa rực rỡ.

Cả lớp sững sờ nhận ra, Hill thật sự rất đẹp.

Toàn thân cậu như đang phát sáng.

Dường như hình ảnh cậu bé nhút nhát, yếu đuối trong ấn tượng của họ đều tan biến hết.

“Cắt tóc mà ra được hiệu quả thế này hả? Vậy tôi...”

“Thôi đi, tỉnh lại đi.”

“...”

Hill gãi đầu, khó hiểu trước những ánh mắt dán chặt vào mình. Chẳng lẽ tóc cậu cắt kỳ quặc lắm sao? Rõ ràng cậu chọn bừa mà.

Hừm, con người thật kỳ lạ.

Cả lớp đã tới gần đủ, chỉ có nhóm người hôm qua gây sự là không thấy đâu.

Hill thu hồi ánh nhìn, cúi đầu suy nghĩ về món công nghệ kia, trí não.

Thật không ngờ thứ này còn có thể đưa ý thức vào mạng, như thể bước vào một thế giới khác. Là linh hồn đi vào trí não sao? Công nghệ loài người thật đáng kinh ngạc.

Trong mắt Hill lóe lên một tia khâm phục.

Cậu tò mò dạo quanh, định tìm hiểu thêm thông tin về “Liên minh Liên tinh”, nhưng còn chưa kịp tra thì thầy giáo đã đến, không phải để giảng bài.

“Hill, đi theo tôi đến phòng kiểm tra.”

“Vâng ạ.” Hill tắt trí não, đứng dậy theo sau thầy.

Vừa nghe đến ba chữ “phòng kiểm tra”, cả lớp lập tức xôn xao. Ai mà chẳng biết nơi đó là gì, chỉ những học sinh đã thức tỉnh tinh thần thể mới được vào, để kiểm tra sức mạnh tinh thần!

Nhưng bây giờ họ nghe thấy gì cơ? Hill?! Cậu thức tỉnh tinh thần thể rồi sao?! Không thể nào!

Đám học sinh nhao nhao chạy theo, muốn xem cho rõ.

Phòng kiểm tra khá rộng, nhưng khi từng ấy người ùa vào, lập tức trở nên chật chội hẳn.

Một đám học sinh hiếu kỳ chẳng sợ chuyện to, nhao nhao kéo nhau về phía phòng kiểm tra, những học sinh khác thấy thế cũng tưởng có chuyện gì, liền tò mò đi theo xem náo nhiệt.

“Lại có người giác tỉnh à? Cái này thì nhất định phải xem!”

Trong đám đông còn lẫn cả học sinh lớp khác, vừa đi vừa ríu rít bàn tán. Có người nói lớp mình cũng có người giác tỉnh, lại có người đoán lần này chắc sẽ có học sinh cấp cao.