Hắn đành tạm gác lại: “Mỗi khu lưu một đội xử lý hậu quả, đảm bảo an toàn rồi mới thông báo dân chúng.”
“Rõ!”
Bùi Uyên dặn dò xong, xách chiếc l*иg giam dị thú: “Thu quân.”
“Rõ!”
Một nhóm người đến nhanh, đi cũng nhanh. Đợi bọn họ khuất bóng, Hill mới từ từ trôi xuống.
“Hú, may mà tôi ra tay kịp, nếu không con dị thú kia chạy mất rồi. Nhưng quả nhiên, con người có linh hồn vàng đúng là khác hẳn.”
Hill vuốt vuốt lưỡi hái, “Không biết phải dùng cách nào mới lừa được hắn về phe mình đây, haiz.”
Thôi, làm chính sự trước đã!
Hill lại đi khắp các khu, gom hết hồn dị thú còn sót và cả linh hồn những con người đã chết, tất cả thu vào lưỡi hái.
[Số lượng nhiệm vụ hiện tại: 100.000; Đã hoàn thành: 10.069; Chúc mừng bạn đã đột phá vạn mốc, xin hãy tiếp tục cố gắng nhé!]
Hệ thống phát xong thậm chí còn tung hoa hoa, nhưng Hill lại chẳng vui lắm.
“Dị thú nhiều đến thế, chỉ tiếc những con người chưa hết tuổi thọ thì chẳng thể sống lại rồi.”
Lúc này Hill mới hiểu ra, dị thú vốn thuộc về thứ ngoài mệnh số, chúng vốn không nên tồn tại ở thế giới này. Trong mệnh số của con người cũng không hề có sự uy hϊếp từ dị thú, nên mới xuất hiện tình trạng có người chưa hết thọ mệnh đã chết, hoặc mệnh số đột ngột thay đổi, giống như ông chủ kia vậy.
Hill cau mày, những dị thú này rốt cuộc đến từ đâu!
Bất quá lần này dị thú đã bị tiêu diệt sạch, cậu cũng nên quay về rồi.
Hill mở mắt trong hầm ngầm, vừa định ngồi dậy thì đã nghe thấy tiếng phát thanh:
“Khủng hoảng đã được giải trừ, dị thú đã bị tiêu diệt; khủng hoảng đã được giải trừ, dị thú đã bị tiêu diệt...”
Đám đông lập tức bùng nổ tiếng reo hò phấn khích.
Dị thú đã bị tiêu diệt toàn bộ, ngoài ra còn thu được vài con dị thú tiến hóa thêm năng lực mới. Tình hình thương vong cũng tạm chấp nhận, tổng thể mà nói thì thu hoạch khá lớn.
Một đợt thú triều kéo dài gần đến nửa đêm. Trên bầu trời sớm đã không còn mặt trời, đêm xuống nhiệt độ tụt mạnh, đối lập hẳn với cái nóng như nung người ban ngày. Hill theo sau đám đông, vừa từ hầm chui ra liền cảm nhận được cái lạnh thấu xương, không nhịn được khẽ hít một hơi khí lạnh.
Sức phá hoại của dị thú rất lớn, nơi nào chúng đi qua thì hạ tầng gần như tan hoang. Lúc này ánh sáng đều nhờ thiết bị khẩn cấp do quân đội kích hoạt, may mà không đến mức chìm trong bóng tối.
“Cư dân không bị thương sau khi hồi phục thể lực thì nhanh chóng trở về nhà, những ai bị thương nhẹ xin đến trạm cứu trị để điều trị tập trung.”
Hill tay chân nguyên vẹn, chẳng hề xây xát, cậu đứng một bên, nhìn những con người còn sống sót sau đại nạn.
Từ chiều đến nửa đêm, cậu chưa hề chạm giọt nước nào, cũng chẳng ăn gì, vừa đói vừa khát vừa lạnh. Sau khi tinh thần căng như dây đàn được buông lỏng, cả người chỉ thấy mềm nhũn.
Tất nhiên cũng có thể là vì đói. Vậy nên phần lớn mọi người sau khi ra ngoài việc đầu tiên là tìm nước và thức ăn, may mắn quân đội cũng đã chuẩn bị sẵn.
Hill thì vẫn nhớ đến phần ăn chưa được chạm tới của mình. Nhưng người ở đây quá đông, căn bản không thấy bóng dáng thầy giáo đâu. Cậu nghĩ nghĩ, thở dài, cảm thấy vẫn nên ăn chút gì đã.
Thật sự chẳng còn cách nào khác, Hill nghĩ vậy, bèn ngồi xổm ở chỗ phát thực phẩm, muốn xem có gì ăn được.
Người lính phụ trách phát đồ ăn thấy cậu ngồi xổm, mắt không chớp nhìn chằm chằm đồ ăn, không nhịn được bật cười. Thằng bé này nhỏ xíu, nhìn qua quả thật giống như cực kỳ cần được ăn vậy.
“Này, cầm lấy, ăn đi, ăn xong về nhà, giờ an toàn rồi.”
Người lính đưa cho cậu một ổ bánh mì và một chai nước.
Hill đưa tay nhận lấy, mỉm cười: “Cảm ơn.”
Người lính dặn: “Không có gì, bánh mì có thể hơi khô, nhớ uống nước cùng nhé, chống đói trước đã, mau hồi sức.”