Chương 2

Kết thúc hỏi han, bác sĩ gật đầu bảo cậu không sao nữa, đã có thể rời viện. Đang chuẩn bị bước ra ngoài, ông lại dừng lại, quay đầu nói thêm: “Cháu có thể nghỉ ngơi thêm một lát, yên tâm đi, sẽ không ai tới đuổi cháu đâu.”

Hill cũng gật đầu như chú mèo con.

Bác sĩ rời đi.

Trong phòng lại yên tĩnh trở lại. Hill nhìn cánh cửa đã khép kín, rồi ở trong đầu khẽ gọi một tiếng:

“Hệ thống?”

Hệ thống này là thứ mà mỗi thực tập sinh Thần Chết đều được trang bị. Nó phụ trách đưa Thần Chết tới địa điểm nhiệm vụ, phát số lượng nhiệm vụ và ghi chép tiến độ hoàn thành.

Hill chờ một lát, trong đầu mới vang lên giọng nói quen thuộc.

[Tôi đây.]

Hill thở ra một hơi, may mà hệ thống vẫn còn: “Mau kiểm tra xem đây là chỗ nào, rốt cuộc tình huống thế nào?”

[Đang tra cứu, xin chờ... phát hiện lỗi lạ, truyền tống thất bại. Vị trí hiện tại... bíp... không thể quét, thử lại... bíp bíp bíp... đang thử lại... đang thử lại... quét thành công, vị trí hiện tại: Tinh hệ Song Hoàn, Lam Tinh, khu bệnh viện số 5, số nhiệm vụ hiện tại: 10 vạn, đã hoàn thành: 0. Mời tiếp tục cố gắng nhé.]

Ban đầu Hill còn thắc mắc “Tinh hệ Song Hoàn” là chỗ nào, nhưng ngay sau đó nghe thấy số nhiệm vụ, cậu chớp mắt thật chậm: “?”

“Xin hãy lặp lại số lượng nhiệm vụ.” Cậu dè dặt mở miệng.

[Vâng, số nhiệm vụ hiện tại: 10 vạn, đã hoàn thành: 0. Mời tiếp tục cố gắng nhé.]

Hệ thống bị cậu chỉnh thành giọng đáng yêu, Hill vốn luôn thấy hài lòng, nhưng giờ đây nghe cái giọng đáng yêu ấy thản nhiên báo con số khủng khϊếp, cậu chỉ thấy lạnh cả sống lưng.

Hill hít mạnh một hơi: “10 vạn! Không phải 10 cái thôi sao?!”

[Số nhiệm vụ hiện tại: 10 vạn, đã hoàn thành: 0. Mời tiếp tục cố gắng nhé.]

Hill: “...” Rõ ràng là đang làm khó Thần Chết tập sự như cậu!

Cậu thực sự muốn lôi hệ thống ra lắc xem nó có bị vô nước không! Nhưng hiển nhiên, cho dù chưa vô nước thì cũng chẳng khác gì.

Cứu mạng! Truyền tống nhầm chỗ thì thôi đi, sao ngay cả số nhiệm vụ cũng đổi? Quả là chuyện hoang đường của thế kỷ!

Chưa kể...

Cậu còn biến thành nhân loại.

Cậu chọc chọc vào bàn tay mình, rồi lại nắn nắn, lập tức bị xúc giác ấy mê hoặc: “Ừm, có hơi kỳ lạ, nhưng mà cảm giác cũng không tệ lắm. Không biết trông thế nào nữa.”

Căn phòng bé tí nhìn một cái đã hết, dường như không có gương.

Cậu vừa lẩm bẩm xong thì bức tường trước mặt bất ngờ biến đổi. Lớp kim loại bắt đầu co rút, gấp lại sang hai bên, để lộ ra một tấm gương sáng loáng không một vết bẩn. Hill hoàn toàn không kịp chuẩn bị mà đối diện với bản thân trong gương.

“!” Cái gì thế này!

Sự tò mò với bức tường lập tức lấn át sự tò mò về dung mạo. Hill tròn mắt nhìn, kinh ngạc: “Thật sự còn có thể biến hóa, lợi hại quá rồi!”

Cậu lật đật nhảy xuống giường, lon ton chạy đến, đưa tay chạm vào bức tường biến hóa kia. Xúc cảm kỳ lạ, có chút đàn hồi, tấm gương như mọc ra ngay trong tường, liền khít không một khe hở.

Ánh mắt Hill rực lên hiếu kỳ: “Wow! Trong thế giới nhân loại, tường mà cũng mọc ra gương được sao! Thần kỳ quá!”

Cậu mày mò nghiên cứu cả buổi mà chẳng ra kết quả gì, cuối cùng gãi đầu bỏ cuộc.

Sau đó, cậu hơi tiếc nuối, vén mái tóc che mắt lên. Tầm nhìn sáng sủa, Hill nhìn kỹ vào gương.

“Á!” Hai người trông thật giống nhau!

Trong gương hiện ra thiếu niên với đôi mắt hạnh sắc hổ phách, mái tóc vàng dài gần chấm vai, gương mặt gầy gò thiếu sức sống, mang theo vẻ nhợt nhạt không khỏe mạnh.

“Thật sự rất giống mà!” Hill vừa soi vừa quay trái quay phải, khi thì làm mặt quỷ, khi thì véo véo mặt mình, đúng là giống đến kinh ngạc!

“Sao lại giống như vậy chứ?”

Hill ngừng động tác, bàn tay lật ngửa, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một quyển sổ nhỏ. Vừa cúi mắt nhìn, cậu phát hiện nhân loại này cũng tên là Hill.