Người đàn ông này vậy mà lại sở hữu linh hồn vàng hiếm thấy, không ngờ cậu lại gặp được!
Thế nhưng trên linh hồn đối phương cũng có vết bẩn xoáy đen giống như loại cậu từng thanh trừ, thậm chí còn lớn hơn, nhìn thế nào cũng chướng mắt!
Hill vốn muốn tiến lại gần xem có giống nhau không, ai ngờ con người kia nhạy cảm đến thế, suýt nữa thì bị hắn phát hiện!
“Thầy từng nói có vài người bẩm sinh cảm ứng mạnh hơn, có thể cảm nhận thứ mà người thường không cảm được, con người này chắc là loại đó.”
Cậu khổ não ngồi xếp bằng trên không, nhưng đối phương lại là một linh hồn vàng cơ mà.
Mỗi Thần Chết đều có sở thích khác nhau, có kẻ thích linh hồn đen, chuyên đi thu hoạch hồn kẻ ác; có kẻ thì thích hồn người lương thiện. Ví dụ như cậu, đương nhiên thích nhất là linh hồn vàng và tím, đẹp cực kỳ!
Linh hồn trắng bình thường có thể trực tiếp xếp hàng chuyển kiếp, nhưng linh hồn đen thì sẽ bị trừng phạt, mức độ tùy theo màu đậm nhạt. Nhưng trong địa ngục cực hiếm khi có linh hồn vàng và tím.
Bởi vì đều bị thiên đường cướp mất rồi. (Mèo nhỏ thở dài)
Gặp được linh hồn hiếm có, Hill vui mừng khôn xiết!
Chỉ là hơi băn khoăn, không biết đối phương có chịu để cậu câu hồn không nữa?
Con người kia trông chẳng dễ chọc chút nào, Hill cũng chẳng nhìn rõ hắn trông ra sao, chỉ có đôi mắt xanh xám kia khắc sâu trong trí nhớ.
“Ừm... không thì lần sau gặp lại hỏi thử vậy.”
Hill tự nhủ với bản thân, “Ừ! Quyết định thế đi, trước tiên cứ thu thập hết hồn dị thú đã, không biết sẽ được bao nhiêu nữa.”
Cậu vác lưỡi hái, bắt đầu lang thang khắp chiến trường. Gặp phải người sắp bị dị thú tấn công, cậu còn tốt bụng giúp một tay, khiến dị thú cứng ngắc, để loài người gϊếŧ nó xong thì cậu lại thu linh hồn.
Hợp tác cực kỳ vui vẻ!
Hill rất hài lòng, “Hệ thống, giờ bao nhiêu rồi?”
[Số lượng nhiệm vụ hiện tại: 100.000; Đã hoàn thành: 1056; Tiến bộ nhanh ghê, tuyệt lắm! Phải tiếp tục cố gắng nhé!]
Đôi mắt Hill sáng rực, đã hơn một ngàn rồi!!!
Nhưng rất nhanh cậu lại ỉu xìu, tuy nhiều đấy, nhưng vẫn còn xa lắm, vẫn phải nghĩ cách thường xuyên gϊếŧ dị thú mới được.
Ừm.
Quy mô của đợt dị thú triều này ngoài dự liệu lại không quá lớn, dường như chỉ là một lần thăm dò. May mắn nhờ quân đội kịp thời can thiệp, số thương vong rất ít.
Bùi Uyên vừa tìm kiếm dị thú biến chủng, vừa nghe phó quan báo cáo, đồng thời chỉ huy chiến cục, một lúc ba việc mà vẫn thoải mái thành thục.
“Nguyên soái, ở các khu khác cũng phát hiện dị thú biến chủng. Ở Khu Hai có một con không đúng, dường như đã tiến hóa ra năng lực khác thường. Theo quan sát của tôi, con đó cực kỳ thông minh, thậm chí còn biết chỉ huy dị thú tác chiến, trí tuệ rõ ràng vượt trội hơn những dị thú khác, lại vô cùng xảo quyệt. Đội nhỏ được phái đi không bắt được, để nó trốn thoát rồi.”
Nghe báo cáo xong, Bùi Uyên lập tức quyết đoán: “Bám theo vị trí của nó, báo cho tôi theo thời gian thực, tôi sẽ đi bắt.”
Xem ra là loại dị thú trí não...
Dị thú đã bắt đầu tiến hóa thành loại lấy trí não làm chủ, đây tuyệt đối không phải điềm tốt, tuyệt đối không thể để nó chạy thoát.
Ánh mắt Bùi Uyên trở nên sắc lạnh, hắn căn cứ theo tọa độ mà nhanh chóng đổi hướng: “Điều ra bản đồ toàn khu, lập tuyến đường ngắn nhất.”
“Rõ, chủ nhân, đang lập trình, đã hoàn thành.”
Cơ giáp sinh vật được gắn trí não tiên tiến nhất, nhưng loại trí não này chỉ có thể ứng dụng trong quân sự.
Tuyến đường được vạch ra gần như trong nháy mắt, Bùi Uyên theo đó tăng tốc lao đi.
Cùng lúc đó, Hill đã gần như thu hết hồn dị thú ở Khu Năm, tổng cộng 1500 con, thu hoạch phong phú.
Tuy không tốn bao nhiêu thời gian, nhưng để chắc ăn, Hill chuẩn bị quay lại hầm ngầm xem tình hình. Cậu đặc biệt đặt ông chủ ở một góc hẻo lánh, chen vào giữa đám người, nên cũng không lo bị phát hiện.