Chương 16

Không kịp rồi!

Nhưng tiếng Hill vừa vang lên, ông chủ kia quả thật nhắm mắt lại.

Hill chẳng kịp để ý đến gì khác, lưỡi hái Thần Chết chợt xuất hiện, cậu vội vàng lao nhanh tới, vung một nhát chém về phía dị thú.

Trong gang tấc mới ngăn được hành động của dị thú, cái miệng khổng lồ của nó chỉ còn cách ông chủ một gang tay. May mắn là thứ xấu xí này thật sự có linh hồn, chỉ là hoàn toàn không có lý trí, trông hệt như sản phẩm tà ác nào đó.

Lưỡi hái Thần Chết chỉ có thể câu hồn những sinh vật sắp chết, nếu không phải kề cận cái chết, tác dụng duy nhất là khiến linh hồn thoát ly khỏi thể xác, hết thời gian rồi thì lại quay về.

Thế nhưng cậu lại không nhìn thấy tuổi thọ của dị thú này, rốt cuộc nó là sinh vật gì?

Hill cau mày, tranh thủ thời gian muốn kéo ông chủ ra ngoài. Nhưng ông chủ bị robot đè chặt, cơ thể Hill thì quá yếu, hoàn toàn chẳng có sức, không nhấc nổi robot.

Chân dị thú đột nhiên nhúc nhích.

Nhưng Hill không phát hiện, cậu thở hổn hển, trong đầu nghĩ cách.

Ngay lúc đó, dị thú âm thầm há miệng, từ từ chĩa về phía Hill. Ngàn cân treo sợi tóc, một người từ trên trời đáp xuống, trong tay nắm một thanh đoản kiếm kiểu dáng tinh xảo, không chút do dự đâm thẳng vào cơ thể dị thú.

Dị thú đau đớn, ngẩng đầu gào rống, phát cuồng tấn công, nhưng người kia chẳng hề khϊếp sợ, bình tĩnh đối ứng, chiêu nào cũng tàn nhẫn, lần lượt đánh trúng chỗ hiểm của dị thú.

Cảnh tượng ấy vừa bạo lực vừa đầy mỹ cảm. Sau khi giải quyết xong dị thú, Bùi Uyên* quay đầu lại.

Hill liền chạm phải đôi mắt xanh xám kia, gương mặt của Bùi Uyên bị giáp sinh vật che khuất, chỉ lộ ra đôi mắt.

“Không sao chứ?”

Hill gật gật đầu.

Bùi Uyên hất nhẹ đoản kiếm, toàn bộ máu dị thú văng xuống đất.

“Đi xuống hầm trốn, bên ngoài rất nguy hiểm.”

Hắn không nói nhiều, dứt khoát lật tung con robot nặng nề, kéo ông chủ ra ngoài, Hill ngẩn ngơ đón lấy ông chủ.

“Biết đường ở đâu không?” Bùi Uyên lại hỏi một câu.

Hill lắc đầu, ngoan ngoãn đáp: “Không biết.”

Bùi Uyên khẽ nhíu mày, vẫy tay gọi một người tới, “Đưa bọn họ đến cửa hầm.”

“Rõ!”

Người lính kia dứt khoát vác ông chủ lên vai, “Đi theo tôi!”

Hill quay đầu nhìn người đàn ông đó, nhưng đối phương đã biến mất, cậu đành nhanh chóng đuổi theo binh lính.

Dọc đường đi tới cửa hầm, Hill kéo ông chủ vào trong.

Dưới hầm chật ních những con người hoang mang sợ hãi, không ai quen biết cậu. Hill co người trong một góc, rồi biến thành Thần Chết, lặng lẽ phiêu ra ngoài.

Cậu quay về nơi vừa rồi, quả nhiên hồn của dị thú còn ở đó, cậu vung lưỡi hái hút nó vào, ngay sau đó liền nghe thấy giọng hệ thống.

[Số lượng nhiệm vụ hiện tại: 100.000; Đã hoàn thành: 2; Tuyệt lắm, xin hãy tiếp tục cố gắng nhé!]

Quả nhiên.

-

Thời gian quay ngược lại trước khi dị thú triều bắt đầu.

Tinh thần lực của Bùi Uyên bao trùm toàn bộ Khu Năm, nhưng Khu Năm lại yên bình lạ thường, hoàn toàn không có dấu hiệu dị thú xâm nhập.

“Nguyên soái, Khu Năm không có dị thường.” Phó quan nhíu mày.

Bùi Uyên trầm thấp đáp một tiếng, mở mắt, mày hơi chau lại.

Phó quan căng thẳng nói: “Nguyên soái! Ngài lại đau đầu sao? Tôi lập tức cho y tế vào!”

“Không cần, tôi không sao.”

Bùi Uyên từ chối, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Không đúng lắm. Trước khi dị thú triều nổ ra, luôn có một đám dị thú thám thính đi trước làm tiên phong. Nhưng lần này chúng ta chẳng phát hiện con nào.”

Hắn một tay chống đầu, một tay gõ nhịp trên bàn.

Phó quan cũng thấy nghi hoặc, “Đúng vậy, mô thức công kích của dị thú trước nay luôn như thế, không thể không có tiên phong. Nhưng không chỉ Khu Năm, những người tuần tra ở các khu khác cũng không phát hiện gì bất thường.”

Bùi Uyên trầm tư một thoáng, động tác gõ nhịp bỗng dừng lại.

“Lập tức chuẩn bị chiến đấu. Chúng ta đã chậm một bước, tiên phong của dị thú đã truyền tin đi rồi.”