Chương 14

Cậu ôm đồ ăn, vui vẻ quay về, vừa đi vừa tính toán nên ăn lúc nào. Để nguội thì chắc chẳng ngon nữa, Hill quyết định sẽ ăn ngay một lúc sau.

“Nguyên soái?”

Người phó quan do dự một hồi rồi vẫn cất tiếng. Họ đã đứng đây quan sát một lúc lâu, chẳng lẽ phát hiện có dị thú xâm nhập?

Gần đây họ phát hiện dị thú có dấu hiệu tiến hóa. Trong số đó, có một loại dị thú thân hình nhỏ bé, nhưng tấn công vô cùng phiền phức, chỉ cần sơ sẩy là bị ô nhiễm tinh thần. Nếu bọn chúng tiến hóa ra năng lực đặc thù, chỉ e càng khó đối phó.

Đây cũng là lý do nguyên soái quyết định đích thân tới Lam Tinh. Trong đợt xâm lấn lần này rất có khả năng xuất hiện dị thú biến chủng, nhất định phải bắt vài con về cho viện nghiên cứu phân tích, nắm được cơ chế tiến hóa mới có thể xây dựng phương án ứng phó tốt hơn.

Cũng vì thế mà bọn họ mới lập tức chạy đến Lam Tinh, rồi không ngừng nghỉ bắt đầu tuần tra. Sau đó Nguyên soái lại dừng lại ngay chỗ này.

Nơi này nhìn thế nào cũng chẳng thấy có gì bất thường, chẳng lẽ là do cấp bậc của anh ta chưa đủ?

Cũng đúng thôi, trong toàn đế quốc thì chẳng còn ai có thể sánh ngang Nguyên soái đại nhân cả.

Phó quan tự mình tưởng tượng ra một tràng, tin chắc Nguyên soái đã phát hiện điều gì bất thường. Thế là anh ta im lặng, để lại cho Nguyên soái một không gian suy nghĩ đầy đủ.

Một lúc lâu, Bùi Uyên khẽ bật cười.

Phó quan hiếu kỳ hỏi: “Sao vậy? Nguyên soái phát hiện ra điều gì lạ sao?”

Bùi Uyên thu tầm mắt lại: “Không có gì, chỉ phát hiện một con mèo con tham ăn mà thôi. Đi tiếp thôi.”

Phó quan: “?” Ở đâu ra mèo con? Anh ta liếc ra ngoài, chỉ thấy một quầy đồ ăn nhỏ, ngoài ra chẳng còn gì.

Phó quan đầy khó hiểu, đành quay lại vị trí.

Bùi Uyên nhắm mắt, xúc tu tinh thần lực từ từ lan rộng, dần bao phủ toàn bộ khu năm.

Phó quan lo lắng nhìn hắn, với phạm vi lớn như vậy, lát nữa chắc chắn sẽ lại phát tác.

Anh ta thở dài, rồi thông báo cho đội y tế luôn sẵn sàng.

Ngay khi tinh thần lực của Bùi Uyên lan ra, Hill ngẩng đầu nhìn trời, khẽ nhíu mày.

Đây là dao động gì vậy? Sao mà kỳ lạ quá.

Cậu nghĩ một lúc, phát hiện đây là khoảng trống trong kiến thức của mình, thế thì dứt khoát không nghĩ nữa.

Hill ôm chặt túi đồ ăn, đếm thời gian, dự định trước khi vào học sẽ ăn trước một món.

Nhưng còn chưa nghe tiếng chuông báo vào lớp, âm thanh vang lên trước lại là tiếng còi báo động. Âm thanh sắc bén chói tai như vang ngay bên tai, mang theo cảm giác khẩn trương đột ngột.

Cả lớp học lập tức hỗn loạn, thầy cô hét lớn: “Mau! Mau chạy! Dị thú đến rồi! Nhanh xuống hầm! Mau, nhanh lên!”

Hill mơ mơ hồ hồ, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ ngây ngốc bị dòng người chen đẩy đi, cậu đành ôm chặt lấy đồ ăn trong ngực.

Xung quanh là tiếng hét chói tai, hiện trường một mảnh hỗn loạn, thầy cô hét đến khàn giọng.

Bị xô ra ngoài, Hill ngẩng mặt hứng ánh nắng chói chang, liền thấy vô số chấm đen dày đặc từ trên trời rơi xuống.

-

Đế quốc lịch năm 2022, ngày 11 tháng 7, Lam Tinh hứng chịu trận thú triều lần đầu tiên.

“Mau lên! Dị thú tới rồi!”

Tai tràn ngập tiếng huyên náo. Hill đứng nguyên tại chỗ, không ngừng bị những con người chạy vội va phải, nhưng cậu vẫn tò mò ngẩng nhìn những chấm đen, chúng ngày càng lớn, đang lao xuống với tốc độ cực nhanh.

Lam Tinh trước nay chưa từng gặp thú triều. Dù đế quốc luôn nhấn mạnh rằng bất kể tinh cầu nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng đối phó dị thú, còn đặt ra quy định cứng nhắc, nửa tháng một lần diễn tập sơ tán. Nhưng diễn tập và thực chiến suy cho cùng vẫn khác xa.

Đối với những con người lần đầu tận mắt thấy thú triều, nỗi sợ hãi đã ăn mòn lý trí.

Người ngoài giảng đường chưa kịp sơ tán hết, đám đông gào khóc chạy loạn, dù có duy trì trật tự cũng vô ích.