Chương 11

Cuối cùng cậu vừa kịp giờ bước vào lớp học. Ồn ào trong lớp lập tức lắng xuống, rồi ngay sau đó tiếng bàn tán lại ầm ĩ hơn nữa.

Âm thanh vo ve bên tai như ruồi, Hill nhíu mày khó chịu. Phần lớn ánh mắt nhìn cậu đều chất chứa ác ý.

Trong lớp, tiếng xì xào mỗi lúc một lớn.

“Cậu ta vậy mà không sao?”

“Hê hê, mạng thằng phế vật này dai thật, thế mà chưa chết.”

“Chậc, nhìn thấy đã ngứa mắt.”

“Hê hê hê, lát nữa tan học cho cậu ta một bài học.”

“Đúng đấy, phải dạy cậu ta nhớ quy củ.”

Tiếng nói vang lên, xung quanh cũng hùa theo.

Hill sắc bén nhìn qua, phát hiện người lên tiếng kia cũng đang nhìn mình, trong mắt tràn đầy ác ý, còn lẫn theo thứ gì đó khó gọi tên.

Cậu quét mắt một vòng, khẽ cau mày. Linh hồn những kẻ trong lớp hầu hết ở trạng thái xám trắng hoặc xám đen.

Chỉ riêng kẻ vừa lên tiếng là một linh hồn đen kịt, nhìn qua là biết chẳng ít lần làm điều ác.

Hill không vui, cũng chẳng muốn thu.

Cậu là một Thần Chết rất kén chọn, chỉ thích những linh hồn trắng tinh.

Nhưng đối phương sắp chết rồi. Cậu nhìn thấy rồi, thọ nguyên của kẻ đó.

Chỉ còn chưa đầy một ngày.

-

“Ồn ào cái gì đấy? Không nghe thấy vào lớp rồi sao?”

Một người phụ nữ giày cao gót bước vào từ cửa, cau mày quát lớn. Học sinh lác đác đáp lại, vẻ mặt bực bội. Bà ấy chau mày, rồi liếc thấy Hill, người duy nhất còn đứng trong lớp.

“Em... là em à, mau về chỗ ngồi, bắt đầu học rồi.”

Người phụ nữ không làm khó cậu, chỉ bảo cậu đi ngồi.

Hill nhìn bà ta một cái, ngoan ngoãn gật đầu, rồi trở về chỗ ngồi của mình.

Người phụ nữ lập tức nhấn một nút: “Hôm nay chúng ta tiếp tục nội dung của tiết trước. Buổi chiều là tiết dẫn dắt tinh thần thể, những bạn đã thức tỉnh thì đi học thực hành. Được rồi, chúng ta bắt đầu.”

Trong lúc bà ấy nói, lớp học đã hoàn toàn biến đổi. Đây là tiết “Giám định cổ sinh vật”, cảnh tượng như thật, dường như những sinh vật cổ xưa kia hiện ngay trước mắt.

“Tất nhiên, tuyệt đối đừng nhầm lẫn giữa dị thú và cổ sinh vật. Dị thú chỉ là những cỗ máy phá hoại, cướp bóc và gϊếŧ chóc, căn bản không phải là ‘thú’. Nếu một ngày chúng ta chẳng may bị dị thú tấn công, các em... không cần tôi phải nhắc nữa đúng không, mau mau trốn đi chờ cứu viện.”

“Nhưng mà cô ơi, Lam Tinh chưa từng bị dị thú tấn công mà, chỗ chúng ta cũng đâu phải tiền tuyến, sao có thể gặp được.”

Cô giáo còn chưa mở miệng, trong lớp đã lại xôn xao.

“Đúng rồi đó, tôi thấy mấy cái dự đoán chẳng chính xác, mười lần thì năm lần sai.”

“Hahahaha tôi cũng thấy vậy!”

“Yên lặng! Tuyệt đối đừng bao giờ coi thường dị thú. Đã có cảnh báo thì phải luôn sẵn sàng lánh nạn, nhớ chưa!”

Trong lớp vẫn chỉ lác đác vài tiếng đáp, bà ấy cũng chẳng nói thêm. Đám nhóc này vốn dĩ không nghe lời, bà cũng chẳng còn sức mà quản, chỉ cần làm tốt phận sự của mình là được.

Hill thì không hiểu lắm, nhưng cậu vẫn chăm chú nghe giảng. Học thêm kiến thức chắc chắn có lợi, chẳng phải con người vẫn hay nói “học, học nữa, học mãi” sao, Thần Chết cũng vậy thôi.

Chuông vang, cô giáo thu dọn đồ, một giây cũng chẳng nán lại, giày cao gót lộc cộc rời đi.

Tiếng ồn trong lớp càng lớn, mấy tên học sinh kia không biết lại bàn bạc gì, suốt cả buổi sáng cũng chẳng đến gây phiền phức cho Hill. Cậu thấy thế cũng ung dung, bây giờ cậu rất có hứng thú với việc lên lớp.

Chiều là tiết dẫn dắt tinh thần thể, trưa thì đến giờ ăn. Hill nghĩ đến túi tiền trống rỗng của mình, lập tức trầm tư.

Giờ phải làm sao đây? Chẳng lẽ nhịn đói?

Cậu liếʍ môi, cảm thấy bụng bắt đầu đói.

Trong đầu cậu tưởng tượng ra những món ăn ngon, nghĩ có khi như vậy sẽ đỡ đói, nhưng càng nghĩ lại càng đói hơn.

Đúng lúc này, có người bước tới.

“Cậu không đi ăn sao?”

Hill mở mắt, nhìn thấy người đứng trước mặt.