Chương 10

“Hay lắm! Hóa ra đống rác kia là do mày đấy, đồ phế vật. Quả nhiên giống y con điên mẹ mày, toàn phát rồ. Mẹ mày điên nên chết, tao thấy mày cũng chẳng sống được bao lâu. Ăn của tao, ở của tao, còn dám vênh váo? Được, cút khỏi nhà tao ngay, tốt nhất chết ngoài kia cho rồi!”

Matthew chỉ thấy lửa giận ngùn ngụt, cho rằng chính vì mình quá nhân nhượng, mới khiến thằng phế vật này dám lật trời!

Norda ngồi ăn, cười hả hê.

Hill đứng nguyên tại chỗ, hơi nghiêng đầu, nghe hai người một câu rồi lại một câu, cảm thấy mở rộng tầm mắt.

“Tại sao các người có thể mặt dày mà cho đó là lẽ đương nhiên nhỉ? Tôi thật sự muốn biết.” Cậu thành thật hỏi.

Cậu chỉ là không hiểu, nhưng rơi vào tai Matthew thì lại thành phế vật đang khıêυ khí©h uy quyền.

Cơn giận bốc lên, “Bốp!” một tiếng, ông ta đập bàn, vang dội cả căn phòng, Bạch Liên và Norda lập tức im bặt.

“Đồ phế vật, mày vừa nói cái gì! Mày... mày cái đồ phế vật, ngay lúc mày sinh ra tao đã nên bóp chết mới phải!”

Hill nghiêm túc gợi ý: “Tốt nhất là đừng làm vậy. Linh hồn của ông đã đen đủ rồi, đen thêm nữa thì tôi chẳng muốn lấy đâu.”

Matthew giận dữ gầm lên: “Được lắm! Tao xem mày đúng là muốn bị đánh đòn!”

Ông ta bừng bừng tức giận đứng dậy, định phải dạy dỗ thằng phế vật một trận, cho nó không dám mở miệng cãi nữa!

Khóe môi Bạch Liên nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ chờ xem kịch hay.

Người đàn ông sải chân dài, chỉ hai bước đã đến trước mặt Hill.

Hill đứng yên, nhìn người đàn ông đang hùng hổ lao tới: “Ông tốt nhất đừng lại gần.” Cậu đưa ra lời cảnh cáo.

Nhưng rơi vào mắt Matthew, thì lại giống như phế vật kia sợ hãi. Tiếc là, bây giờ sợ cũng đã muộn rồi!

Hill khẽ cong ngón tay. Bó tay thôi, vậy thì cho ông ta cũng nếm thử một chút. Cậu đúng là một Thần Chết “có cầu tất ứng” mà!

Người đàn ông vươn tay định tóm lấy cậu, nhưng tay còn chưa chạm tới, một cơn đau dữ dội bất ngờ ập đến, ông ta hét thảm, đau đớn đến co quắp ngã vật xuống đất.

Norda thì ngây ngốc, còn Bạch Liên hét thất thanh, lập tức đứng bật dậy lao tới.

Căn phòng ăn lập tức loạn cả lên. Bạch Liên chẳng giữ nổi dáng vẻ, vừa hoảng hốt vừa sợ hãi gọi tên Matthew, bảo mẫu hốt hoảng chạy đi cầu cứu. Không lâu sau, một đám người vội vàng khiêng Matthew đang kêu rên thảm thiết tới bệnh viện.

Sảnh ăn ồn ào nhanh chóng khôi phục yên tĩnh.

Hill thì thào: “Hình như hơi nặng tay rồi, hôm qua lực đạo kia vừa vặn hơn. Thôi, kệ đi, ăn cơm nào!”

Cậu ngồi xuống, nhìn bàn đầy thức ăn thì cười rạng rỡ, dùng nĩa xiên thức ăn nhét đầy miệng, má phồng căng như con sóc nhỏ, đôi mắt lim dim thỏa mãn.

“Ừm, đồ ăn của loài người tuyệt quá!”

Trên bàn bày đủ loại, tiểu long bao cắn một cái vỏ mỏng nhân đầy, cắn nứt là nước súp thơm ngon chảy ra, thêm một ngụm cháo dinh dưỡng mềm mịn vừa vặn, Hill một hơi uống liền ba bát lớn.

Xóa sổ phần lớn đồ ăn trên bàn, cậu mới dừng lại, xoa cái bụng căng tròn, thỏa mãn thở dài: “No quá rồi.”

Ăn uống no nê, Hill nhớ ra, bây giờ mình phải đi học.

Tiểu Hill vốn theo học ở một trường tại khu năm, nhưng đó lại là ngôi trường “dỏm” nổi tiếng, trong trường đủ loại hạng người, học sinh thì không tập trung, thầy cô cũng chẳng nghiêm túc. Phần lớn học sinh tuy có tinh thần thể nhưng cấp bậc thấp, căn bản chẳng có tác dụng gì; số ít thì hoàn toàn không thể thức tỉnh, chỉ là người bình thường.

Mà những người bình thường đó lại trở thành đối tượng bị số đông ức hϊếp. Chỉ có điều, Tiểu Hill chính là người bị bắt nạt thê thảm nhất.

Trường học cách nhà cũng hơi xa. Hill sờ túi, trống không.

Ừm, xem ra chỉ có thể đi bộ thôi. Cũng tốt, coi như rèn luyện thân thể.

Trên đường, Hill vừa đi vừa tò mò quan sát thế giới, đồng thời men theo ký ức tìm tới trường.