“Hiện tại là chín giờ sáng, nhiệt độ ngoài trời 37℃, khuyến nghị mặc trang phục mát mẻ mùa hè, mang theo cầu hạ nhiệt. Thời tiết oi nóng, xin hãy giữ tâm trạng thoải mái, tránh bị cảm nắng...”
Trên chiếc giường nhỏ, thiếu niên chau mày, dường như bị làm phiền. Hàng mi dài rậm khẽ run lên, giây tiếp theo bỗng “soạt” mở mắt. Trong phòng ánh sáng u tối, không hề chói mắt, cậu chớp chớp vài cái, gương mặt lộ vẻ nghi hoặc.
Âm thanh gì thế, sao ồn ào quá vậy?
Hệ thống thông minh cảm ứng được thiếu niên đã tỉnh, từ từ bật sáng đèn. Đập vào mắt là căn phòng chật hẹp, kèm theo một mùi khó tả. Hill khó hiểu ngồi dậy, còn chưa kịp quan sát xung quanh thì chợt nghe âm thanh vang lên:
[Bệnh nhân giường số 7 đã tỉnh, bệnh nhân giường số 7 đã tỉnh, bệnh nhân giường số 7 đã tỉnh...]
Hill: “?”
“Bíp!” Một nhân loại mặc đồ kỳ lạ bước vào.
Hill không động đậy, đối phương cũng chẳng để ý, cầm một vật kỳ lạ quét qua người cậu, rồi bật ra một màn hình ánh sáng.
Người đó nhìn thoáng qua, hỏi: “Có chỗ nào thấy khó chịu không? Đầu còn đau không? Có cảm thấy buồn nôn muốn ói không?”
Hill ánh mắt mông lung, đôi mắt tròn màu hổ phách khiến cậu trông càng thêm vô tội, y hệt chú mèo nhỏ bối rối không biết phải làm gì.
Nếu cậu nhớ không lầm, hiện giờ hẳn cậu đang ở địa điểm làm nhiệm vụ, chuẩn bị bắt đầu kỳ thực tập mới đúng.
Trong lứa học viên Thần Chết này, cậu vốn là ưu tú nhất. Theo quy định, số nhiệm vụ của cậu cũng là ít nhất, chỉ cần hoàn thành kỳ thực tập là có thể chính thức trở thành Thần Chết.
Đây vốn không phải việc khó, nhưng sao lại thấy... có gì đó không ổn?
Hill đưa tay lên trước mặt, thử động đậy, rồi lại sờ sang tay kia. Cánh tay mát lạnh, lòng bàn tay ấm nóng, loại xúc cảm chân thực này rõ ràng không phải thứ mà một Thần Chết nên có.
Đồng tử cậu co rút mạnh, dường như bị kinh hoảng.
Thấy cậu hồi lâu không đáp, lại nhìn động tác ấy, vị bác sĩ kia khựng lại, nói: “Sao vậy? Vẫn còn chỗ nào khó chịu à?”
Bác sĩ nhìn bảng dữ liệu, hệ thống hiển thị tình trạng bệnh nhân đã đạt tiêu chuẩn, nhưng xem dáng vẻ này, e rằng đứa trẻ còn bị sang chấn tâm lý.
Hill chuyển ánh nhìn lên người đàn ông đang nói. Cậu nghiêng đầu, ngạc nhiên khi bản thân lại nghe hiểu ngôn ngữ đối phương, nghĩ ngợi một chút rồi khẽ lắc đầu.
Cảnh này trong mắt bác sĩ lại biến thành cảnh đứa bé sợ hãi bất an, sau khi xác nhận mình không sao thì yếu ớt lắc đầu, cả người toát lên vẻ nhỏ bé đáng thương bất lực.Trong lòng ông thở dài. Một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, nếu không nhìn tuổi hiển thị còn tưởng chưa trưởng thành. Thân hình gầy gò yếu ớt, vừa nhìn đã biết là suy dinh dưỡng.
Hơn nữa, khi được đưa tới, toàn thân đứa nhỏ chi chít vết thương, hơi thở yếu ớt chẳng khác nào một con mèo sắp chết. Điều kiện y tế ở hành tinh xa xôi này tuy không tốt, nhưng ít nhất bệnh viện bọn họ vẫn được trang bị một buồng trị liệu, giá cũng không quá đắt, phần lớn người dân đều có khả năng chi trả.
Ai ngờ phụ huynh đứa trẻ không thèm xuất hiện, nhận liên lạc lại thẳng thừng nói không có tiền, cứ chữa tùy tiện, không chết là được. Bác sĩ nhíu mày, nhìn qua đối phương chẳng dính dáng gì tới “nghèo khó”. Rồi ông nghe thấy người đàn ông kia hờ hững nói: “Không có tinh thần thể thì chẳng khác nào phế vật, chết cũng chẳng đáng tiếc.”
Không muốn nghe thêm lời rác rưởi, bác sĩ mặt không cảm xúc cắt liên lạc. Đáng tiếc, dù ông có lòng muốn giúp cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể dốc hết sức cứu chữa.
Ý chí cầu sinh của đứa trẻ này cực kỳ yếu ớt, trong quá trình trị liệu từng có lúc ngừng thở. Ngay khi bác sĩ cho rằng đã vô phương cứu chữa thì trái tim cậu đột nhiên lại đập mạnh mẽ trở lại, quả thực chính là một kỳ tích!
Có lẽ là mạng chưa tuyệt...
Bác sĩ khẽ thở dài trong lòng, giọng nói cũng dịu đi. Ông hỏi một câu, Hill ngoan ngoãn trả lời một câu, ngoan đến mức khiến người ta xót xa.