Mạt thế giáng lâm, Chu Khải không hề thức tỉnh bất kỳ dị năng nào. Cậu cứ ngỡ mình là một kẻ vô dụng trong thời kỳ mạt thế tàn khốc này... Cho đến khi trong đầu bất ngờ xuất hiện một khối tinh thần lực thần bí.
Ban đầu, cậu cho rằng thứ này chẳng có ích lợi gì, chỉ là đồ trang trí thừa thãi trong đầu. Nhưng rồi một ngày, cậu dùng tinh thần lực tạo ra... Một ly nước.
Từ ly nước đến bánh mì, đèn pin, xẻng sắt, lều bạt... Chu Khải dần dần nhận ra: Tinh thần lực của mình không những có ích, mà còn mạnh đến mức nghịch thiên!
Bạn đồng hành tạm thời thở dài chán nản: “Giờ mà có một thanh sắt thì tốt biết mấy.”
Chu Khải rụt rè giơ tay: “... Tôi có.”
Đội trưởng đánh thuê mặt mày ủ rũ: “Lương thực cạn kiệt rồi, không thể trụ nổi thêm nữa.”
Chu Khải nghiêm túc đáp: “Tôi có.”
Nhà nghiên cứu khoa học lắc đầu bất lực: “Giá như có máy tính thì công trình của tôi chắc chắn sẽ đột phá.”
Chu Khải giơ tay, hào hứng hô to: “Tôi có!”
Lục Phong mắt sáng rỡ: “Nếu có vợ ngủ cùng thì tuyệt.”
Chu Khải câm nín: “Cái này... Thật sự không có.”
Lục Phong vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt lấp lánh: “Cậu có.”
Chu Khải: “...”
Lục Phong: “Cậu biết công dụng lớn nhất của tinh thần lực là gì không?”