Nguyên chủ lúc nhỏ sống trong một gia đình hạnh phúc được yêu thương chiều chuộng. Nhưng từ khi mẹ ruột qua đời, cậu bị kiểm tra ra tinh thần lực và thể chất đều là phế vật thì tất cả đều thay đổi.
Người cha từng hiền từ trở nên lạnh nhạt xa lạ, mẹ kế mới vào thì ngọt ngoài độc trong, còn người em trai ngang tuổi thì ức hϊếp cậu không kiêng dè cuối cùng thậm chí hợp mưu đuổi cậu ra khỏi nhà.
Nguyên chủ bị đuổi đi khi mới mười sáu tuổi. Nhờ chính phủ trợ cấp nên mới không đến mức lang thang ngoài đường, bữa đói bữa no.
Nhưng trợ cấp chỉ có đến 18 tuổi. Một khi trưởng thành, nhà được cấp sẽ bị thu hồi và tiền trợ cấp mỗi tháng cũng bị cắt. Muốn sống tiếp chỉ có thể dựa vào bản thân.
Mà hiện tại nguyên chủ cách tuổi mười tám... chỉ còn nửa năm.
Một người không có khả năng sinh tồn khi mất đi trợ cấp của chính phủ thì kết cục sẽ ra sao có thể tưởng tượng được.
Không chịu nổi đả kích này nguyên chủ mới... lựa chọn kết thúc trước tương lai tuyệt vọng của mình.
Đối với số phận của nguyên chủ, Đường Hòa rất cảm thông.
Còn đối với việc nguyên chủ chọn cách trốn tránh cậu lại không thể tán đồng.
Nhưng bây giờ cậu đã đến thế giới này, tiếp nhận cơ thể này có lẽ đó cũng là một loại định mệnh. Có lẽ nguyên chủ đã đến một thế giới khác sống cuộc sống hạnh phúc của mình.
Từ hôm nay trở đi, cậu chính là Đường Hòa của thời đại Tinh tế!
Vượt qua muôn vàn gian khổ, Đường Hòa cuối cùng cũng đến được bên cạnh tủ quần áo.
Từ giường tới tủ chỉ ba mét, vậy mà cậu phải đi mất mười phút đủ thấy cơ thể nguyên chủ yếu đến mức nào.
Dựa theo vị trí trong ký ức, Đường Hòa tìm được chỗ nguyên chủ để thức ăn. Nhưng nhìn chất lỏng màu xanh nhạt trong ống trong suốt trên tay, cậu im lặng.
Đường Hòa biết thế giới này thiếu thốn thức ăn, mọi người đều dựa vào dinh dưỡng dịch để no bụng. Người sa sút như nguyên chủ thì lại càng không có khả năng ăn được đồ ăn tự nhiên.
Chỉ là vừa rồi cậu cố tình quên đi chuyện này, chỉ mong có thể ăn được cái gì đó càng nhanh càng tốt cho dù khó ăn đến đâu cậu cũng không kén chọn nữa.
Thế nhưng hiện thực hiển nhiên còn tàn nhẫn hơn cậu tưởng tượng, bởi vì đến cả thức ăn tự nhiên dở tệ thì cậu cũng không có cơ hội để ăn.
Đường Hòa oán hận nhìn chằm chằm ống dinh dưỡng, đến khi cơn đau quặn bụng lại ập tới cậu mới buộc phải uống cạn một hơi.
Thật sự... quá khó uống...
Cậu vốn tưởng những món ăn mình từng nấu hỏng đã là thứ khó ăn nhất trên đời, không ngờ núi cao còn có núi cao hơn, đồ ăn còn có đồ ăn... thứ khó ăn hơn thì đúng là không có giới hạn.
Ống dinh dưỡng này mang theo vị hơi chua ôi, như thức ăn đã biến chất, quả thực là thử thách giới hạn vị giác con người.
Nhưng rất rõ ràng, hiệu quả của dịch dinh dưỡng vẫn khá tốt. Ít nhất uống xong một ống cơn đau quặn bụng dịu đi nhiều, cả người cũng không còn yếu đến mức sắp ngất khiến Đường Hòa có tinh thần suy nghĩ về chuyện tiếp theo cần làm.
Ở đại lục Minh Thần, Đường Hòa là một Linh thực sư và lấy ẩm thực nhập đạo. Ngoài nấu ăn tu luyện thì những mặt khác đều không giỏi. Đến thế giới mới này, cậu có thể làm cũng chỉ là... quay lại nghề cũ.
Chỉ là nguyên liệu tự nhiên ở thế giới này quá mức khan hiếm mà giá lại đắt đỏ. Muốn tu luyện trở lại, cậu cần chuẩn bị lượng lớn nguyên liệu. Mà số tiền trợ cấp chính phủ cấp mỗi tháng chỉ đủ mua lượng dinh dưỡng dịch để duy trì sinh hoạt, hoàn toàn không tiết kiệm nổi tiền để mua nguyên liệu tự nhiên.
Vì vậy, điều đầu tiên cậu cần làm chính là... kiếm tiền!
Thế nhưng Đường Hòa, người trước nay chưa từng vì tiền mà phiền não lại không biết phải làm thế nào để kiếm đủ tiền mua nguyên liệu tự nhiên. Thật sự... quá đau đầu.
Vừa thoát khỏi quỷ môn quan, Đường Hòa nghĩ nghĩ rồi lại vì thiếu sức mà ngủ mất. Còn kế hoạch kiếm tiền thì đành đợi khi thân thể hồi phục rồi tính tiếp.
Chớp mắt một cái, Đường Hòa đã đến thế giới xa lạ này được nửa tháng.