Chương 10

Chỉ tiếc là lần này bánh khoai tây không mang lại linh ti hồi đáp cho cậu nhưng như vậy cũng đã khiến cậu rất hài lòng rồi.

Cháo khoai lang luôn được đặt ngay trước mắt quả nhiên không còn biến mất nữa. Đường Hòa thoải mái ăn một bữa cháo và bánh, dạ dày lẫn vị giác đều lập tức được thỏa mãn.

Quả nhiên, trên đời này chẳng có gì khiến người ta thỏa mãn hơn việc được ăn ngon.

Livestream đã kết thúc, cơm cũng đã ăn xong Đường Hòa không còn việc gì khác cần làm liền vội vàng trở về phòng ngủ, chuẩn bị luyện hóa linh ti mà cháo khoai lang vừa hồi đáp cho mình.

Linh ti vốn do linh lực hóa thành, dù không cố ý tu luyện cũng có thể được cơ thể hấp thu nhưng nếu luyện hóa thêm một lượt thì sẽ dễ kiểm soát hơn.

Thân thể hiện tại của Đường Hòa nền tảng quá yếu, nhất định phải tỉ mỉ bồi dưỡng và hấp thu thêm linh lực cũng rất có lợi cho cơ thể.

Một lần tu luyện này kéo dài suốt cả đêm.

Dù cả đêm không ngủ nhưng tinh thần của Đường Hòa lại tốt hơn hôm qua một chút.

Thời gian livestream được cậu định vào buổi trưa. Dù hôm qua livestream kiếm được chút tiền nhưng cũng không đủ để cậu ngày ba bữa đều ăn thực phẩm tự nhiên, vì vậy bữa sáng vẫn phải miễn cưỡng uống thứ dịch dinh dưỡng khó nuốt kia.

Ăn sáng xong, vẫn còn bốn năm tiếng nữa mới tới giờ livestream. Trong khoảng thời gian này Đường Hòa dự định ra ngoài dạo một chút.

Từ khi đến thế giới mới này, sự hiểu biết của cậu về thế giới đều đến từ ký ức của nguyên chủ và Tinh võng, cậu vẫn chưa từng tự mình bước ra ngoài xem thử.

Trước kia là vì thân thể quá yếu nên không đủ thể lực để ra ngoài, nhưng sau một thời gian điều dưỡng thì hiện tại đã không còn trở ngại gì nữa.

Căn nhà con nhộng mà Đường Hòa đang ở là nơi chính phủ chuyên cung cấp cho những trẻ mồ côi chưa thành niên, hoặc những người mất khả năng lao động chỉ có thể sống dựa vào trợ cấp của chính phủ.

Số người như vậy lên đến hàng chục nghìn, có thể tưởng tượng được chỗ ở do chính phủ cung cấp cũng chẳng tốt đẹp gì nhưng ít nhất cũng có nơi che mưa che gió, vẫn hơn lang thang đầu đường xó chợ rất nhiều.

Về điểm này, phúc lợi xã hội của thời đại Tinh tế vẫn khá là tốt.

Đây là lần đầu tiên Đường Hòa bước ra khỏi nơi mình sinh sống. Bình thường cậu nhiều nhất cũng chỉ nhìn ra thế giới bên ngoài qua ô cửa sổ nhỏ hẹp kia nhưng dù chỉ như vậy, mỗi lần nhìn vẫn đều cảm thấy chấn động khác nhau.

Lần này tận mắt nhìn thấy cảnh bên ngoài, so với qua cửa sổ thì chân thật hơn và rõ ràng hơn, cũng càng khiến người ta kinh ngạc.

Thế giới này thực sự hoàn toàn khác biệt so với đại lục Minh Thần.

Đại lục Minh Thần không có những tòa nhà cao chọc trời như thế này.

Đại lục Minh Thần cũng không có phương tiện nào có thể chở người bình thường bay lên không trung. Dù ở các đô thành của tu sĩ thì thỉnh thoảng có thể thấy tu sĩ ngự kiếm phi hành, nhưng cảnh tượng con người bay lượn trên không trung với quy mô lớn như bây giờ thì cực kỳ hiếm thấy.

Đường Hòa vô cùng tò mò và hứng thú với các phương tiện giao thông của thế giới tương lai này.

Cậu gọi một chiếc taxi bay bằng quang não, chuẩn bị trải nghiệm cảm giác bay lên bầu trời bằng phi thuyền.

Chiếc taxi bay nhanh chóng dừng lại trước mặt Đường Hòa, cửa xe tự động mở ra và giọng nói ngọt ngào của tiểu thư trí tuệ vang lên: “Đường tiên sinh, xin mời lên xe.”

Đối với việc trong xe không có ai mà vẫn có thể nói chuyện với mình, Đường Hòa biết đó là hệ thống trí tuệ tích hợp sẵn trên phi thuyền.

Phi thuyền hiện nay có hai chế độ: Lái tự động và lái thủ công, mà taxi bay sử dụng hoàn toàn là chế độ tự động không cần tài xế, trí tuệ nhân tạo có thể hoàn thành toàn bộ dịch vụ.

Đường Hòa quan sát chiếc taxi bay từ đầu đến cuối một lượt, lúc này mới ngồi vào trong.

“Chào mừng ngài sử dụng taxi bay trí tuệ số 2, xin hãy nhập điểm đến.” Giọng nói ngọt ngào lại vang lên. Trước mặt Đường Hòa xuất hiện một màn hình ánh sáng, bên trên là bản đồ và có thể tùy ý chọn điểm đến.