“Đói...” Một tiếng rên yếu ớt vang lên, mơ hồ và thều thào.
Đây là một căn phòng chật hẹp chỉ đặt vừa một chiếc giường đơn và một tủ quần áo, đồ đạc ít đến đáng thương, nói là nhà trống rỗng cũng không quá.
Rèm cửa dày che kín ánh nắng bên ngoài khiến cả căn phòng tối tăm mà người ở trong rất khó chịu.
Âm thanh phát ra từ chiếc giường đơn. Nếu không nhìn kỹ căn bản chẳng ai phát hiện ra trên đó còn nằm một người nhỏ nhắn gầy guộc và giọng yếu đến mức sắp không còn hơi thở.
Chuyện gì vậy?
Sao cậu lại đói đến mức này?
Cảm giác dạ dày như bị siết chặt đau đến mồ hôi lạnh túa ra nhưng cậu rõ ràng vừa ăn xong cơ mà.
Từ nhỏ đến lớn, Đường Hòa lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác đói đớn đến mức như sắp chết ngay giây tiếp theo.
Còn chưa kịp nghĩ xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì thì đầu cậu đột nhiên đau nhói, vô số ký ức không thuộc về mình lướt qua như đèn kéo quân.
Đợi đến khi cơn đau chấm dứt, Đường Hòa đã hiểu rõ tình cảnh trước mắt. Chỉ là... rõ ràng vừa rồi cậu vẫn sống khỏe trên đại lục Minh Thần, sao chớp mắt một cái đã sang thế giới khác? Hơn nữa còn là một thế giới hoàn toàn khác với nơi cậu từng sống.
Đường Hòa chỉ có thể nói... bản thân rất mơ hồ.
Dù chủ nhân cơ thể này có cùng họ tên với cậu, dù trong ký ức của người này cho thấy thế giới này rất tiện nghi, có nhiều thứ thần kỳ...
Nhưng! Những điều đó không hề có nghĩa cậu muốn rời bỏ thế giới quen thuộc để đến một nơi hoàn toàn xa lạ này!
Nhất là! Thế giới này cái gì cũng tốt, chỉ là không có mỹ thực!
Mang một Linh thực sư – người “lấy ăn nhập đạo” – tới một thế giới thiếu thốn ẩm thực, chuyện này là người làm được sao?
Cậu muốn trở về, cậu không muốn ở đây!
Đáng tiếc, bây giờ tu vi của Đường Hòa hoàn toàn biến mất. Đừng nói là rời khỏi thế giới này, ngay cả chuyện làm sao sống tiếp cũng đã là vấn đề.
Tất nhiên, cho dù giữ nguyên tu vi kiếp trước thì cậu cũng chẳng có khả năng phá vỡ hư không quay lại đại lục Minh Thần.
“Haizz...” Đường Hòa thở dài thật sâu, bất đắc dĩ chấp nhận hiện thực.
May là bản thân cậu không phải người hay than trời trách đất. Trên đại lục Minh Thần, ngoài người sư phụ vô trách nhiệm lúc ẩn lúc hiện ra thì cậu cũng chẳng có ràng buộc gì.
Hơn nữa, Đường Hòa phát hiện cơ thể này tuy suy yếu và không có chút tu vi, nhưng tư chất và tiềm lực lại tốt hơn đời trước của cậu rất nhiều và cực kỳ thích hợp để “lấy ăn mà tu”.
Công pháp của cậu khác người, linh khí không đến từ trời đất mà đến từ đồ ăn. Thế giới này tuy hiếm thực phẩm nhưng không phải hoàn toàn không có. Nếu không thì đúng là “khéo cũng không nấu nổi cơm khi không có gạo”.
Chấp nhận chuyện xuyên đến thế giới mới, Đường Hòa cẩn thận xem toàn bộ ký ức của nguyên chủ. Đây là con đường nhanh nhất để cậu hiểu thế giới mới.
Cậu vốn biết nơi này khác với quê cũ nhưng sau khi xem xong ký ức lại càng kinh ngạc nhiều hơn.
Ở thế giới này, người không có tu vi cũng có thể bay lên trời.
Ở thế giới này, người bình thường có thể vượt qua “vị diện” sang hành tinh khác sinh sống.
Ở thế giới này, không cần linh kỹ cũng có thể cũng có thể nổ tung kẻ địch thành tro bụi.
Ở thế giới này...
Đúng là một thế giới... quá thần kỳ.
Điều này khiến Đường Hòa vô cùng tò mò về thế giới bên ngoài muốn tự mình nhìn thử. Nhưng đáng tiếc, hiện tại cậu đói đến không chịu nổi nếu không ăn gì thì e rằng sẽ giống nguyên chủ sẽ chết đói.
Đường Hòa cố nhịn cơn đau quặn mà gắng gượng ngồi dậy, một tay ôm bụng đau co thắt, một tay chống đỡ từng bước gian nan tiến về phía tủ quần áo. Mỗi bước đều khiến cậu toát cả mồ hôi.
Từ nhỏ đến giờ, cậu chưa từng trải qua cảm giác đói huống hồ là loại đói tới mức cận kề cái chết thế này. Nếu không quá tuyệt vọng, nguyên chủ sao lại có dũng khí dùng cách đó để tự mình kết thúc?