Cô nghiêng đầu sang một bên, vì ngại nên không dám nhìn thẳng anh, nhưng trong đầu lại cứ không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi.
Cuối cùng, cô cũng nhớ ra trọng điểm: “Cảnh Dục, chẳng phải chúng ta định tiến hành xoa dịu tinh thần lực sao? Ăn mặc thế này thì...”
Còn chưa kịp nói hết câu, cô vô thức quay đầu lại muốn nhìn anh để tiếp tục, nhưng chóp mũi vừa chạm phải một luồng hơi nóng, lời chưa ra khỏi miệng đã nghẹn lại.
Lúc này đây, cô và Cảnh Dục gần như mũi kề mũi, má kề má, khoảng cách gần đến mức không thể gần hơn. Thậm chí cô không phân biệt nổi tiếng tim đập dồn dập bên tai là của mình hay của anh.
“Cảnh… Cảnh Dục, sao anh lại… sát tôi như vậy.”
Cảnh Dục lúc ấy đang quỳ trên giường, chống tay giữ nửa thân trên, người anh nghiêng hẳn về phía cô, khoảng cách gần như nghẹt thở. Tuy miệng thì hỏi vậy, nhưng Mặc Nhiễm lại không hề đưa tay đẩy anh ra.
Xem ra… cô đúng là thích như thế.
Cảnh Dục âm thầm ghi nhớ điều này, rồi cẩn thận nâng tay cô đặt lên ngực mình, giọng nghiêm túc đầy cung kính: “Chủ nhân, những gì con hồ ly kia chịu được, tôi cũng chịu được. Thứ mà hắn không gánh nổi, tôi cũng có thể gánh. Cô không cần phải thương hại tôi.”
Khi thốt ra câu đó, trong mắt Cảnh Dục loáng qua một tia tàn nhẫn khó nhận ra.
May mà trước đây, sở thích của Mặc Nhiễm luôn thiên về hành hạ. Con hồ ly kia chỉ mới bị đánh mấy cái đã không chịu nổi. Chính vì vậy, kẻ đó chẳng bao giờ có cơ hội vượt quá giới hạn.
May thay, giờ đây, trong mắt vợ chủ chỉ còn lại một mình anh.
Rất nhanh, Cảnh Dục đã phát hiện Mặc Nhiễm đang ngẩn người. Trong lòng anh không khỏi vui mừng, điều đó có nghĩa là thân thể anh đã được thừa nhận.
Thông thường, trong quá trình xoa dịu tinh thần lực, giống cái sẽ giữ vai trò chủ đạo, kiểm soát toàn bộ. Dù Mặc Nhiễm vẫn chưa có động tác rõ ràng, nhưng Cảnh Dục đã nhạy bén bắt được trong mắt cô vài phần tò mò và chờ mong.
Chính điều đó khiến anh trở nên táo bạo hơn, tiếp tục áp sát. Anh tham lam tận hưởng sự dịu dàng ấy, dù phải hết sức kiềm chế.
Tới khi cả người Mặc Nhiễm đã nằm hẳn xuống tấm nệm mềm mại, tới khi trong đôi mắt cô chỉ còn duy nhất hình bóng Cảnh Dục, thì cô mới giật mình nhận ra… rốt cuộc bản thân đang làm gì.
Hai tay cô đặt lên vai anh, muốn đẩy ra, nhưng lại cứ chần chừ do dự…
Cô chưa từng trải qua chuyện như vậy, thế nhưng từng động tác của Cảnh Dục lại nhẹ nhàng đến mức khiến cô thật sự khó lòng từ chối.
Cảnh Dục vừa rồi nói không sai… hình như cô thật sự… thích… và thật sự… không thể kháng cự.
Hai tay vốn đang đặt trên vai anh cũng dần buông lỏng, thay vào đó là tận hưởng, rồi dần dần say đắm…
*
Fred theo thường lệ xuống kiểm tra khu giam giữ dưới lòng đất của Cục An Toàn. Nơi này nhốt những giống đực đã mất kiểm soát, biến thành hình thú nhưng vẫn chưa bị xử lý.
Anh ta nặng nề hoàn tất cuộc kiểm tra hôm nay.
Nếu anh ta không sớm kết đôi với một giống cái, thì chẳng bao lâu nữa cũng sẽ từ kẻ đứng trên cao trở thành tù nhân dưới đáy.
Chỉ tiếc là, tinh thần lực của anh ta đã đạt đến cấp SS. Trong toàn bộ đế quốc này, trừ công chúa trong hoàng cung – tàn nhẫn, kiêu ngạo, khó chiều – thì không ai có thể xoa dịu được anh ta.
Nhưng công chúa đó đã có thú phu của riêng mình, anh ta chỉ có thể làm bé.