Mấy cô gái kia là lần đầu tiên bị người khác mắng thẳng mặt như vậy, nhất thời không biết phải cãi lại thế nào. Những người còn lại cũng lộ ra biểu cảm phức tạp nhìn Hạ Dịch Thư, vừa bực vừa khinh lại dường như có chút tò mò.
Người mà họ tận mắt nhìn thấy, hoàn toàn không giống với hình tượng mà Hạ Đình Đình từng miêu tả.
“Nhưng mà nói thật, các cô đúng là bạn của Hạ Đình Đình sao?” Mắng người xong, Hạ Dịch Thư lại bắt đầu ly gián: “Chẳng lẽ cô ta chưa từng nói cho các cô biết, mối quan hệ giữa tôi và cô ta luôn tệ đến mức tôi thấy ghét cả bạn bè của cô ta sao?”
Nói đến đây, cậu lại bày ra vẻ như vừa chợt hiểu ra điều gì, gật đầu nói: “Ồ, tôi hiểu rồi. Có lẽ cô ta nhìn các cô không thuận mắt nên mới cố tình bảo các cô ở đây chờ bị tôi mắng một trận hả? Thảo nào vừa rồi cô ta cố ý không thi cùng tôi, lại còn căn dặn tôi đừng đợi cô ta nữa. Xem ra cô ta đã chuẩn bị sẵn lý do cho mình rồi. Phải nói thật, xét ở một số khía cạnh thì các cô đúng là không thông minh bằng Hạ Đình Đình.”
Mấy cô gái nghe vậy đều lộ vẻ sững sờ và tức giận, chỉ là đối tượng phẫn nộ lần này lại chuyển thành Hạ Đình Đình.
“Được rồi, xem ra các cô cũng chỉ là mấy con cừu non bị dắt đi thì tôi cũng không muốn chửi thêm nữa. Tạm biệt nhé.” Sau khi thành công chia rẽ được nội bộ đối phương, Hạ Dịch Thư hào phóng vẫy tay rồi vòng qua mấy người kia rồi tiếp tục rảo bước rời đi.
Khi đi đến khúc quanh, Hạ Dịch Thư quay đầu lại nhìn thì đúng lúc thấy Hạ Đình Đình vội vã chạy ra liền bị mấy cô gái kia vây quanh chất vấn. Hạ Dịch Thư không kìm được mà cong môi nở một nụ cười.
Không xa nơi đó, dưới tán cây, Adrian – người được mẹ nhờ đến đón con gái bạn thân – tình cờ chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt sâu thẳm màu lục đậm của anh khẽ dừng lại vài giây trên người thiếu niên phương Đông kia, đến tận khi có người cản tầm nhìn mới chịu dời mắt.
“Adrian, làm phiền anh phải chờ em ở đây rồi.” Trước mặt anh là một cô gái tóc vàng, nở nụ cười ngọt ngào. Đôi mắt xanh nhạt của cô ta chăm chú nhìn chàng trai cao lớn và tuấn tú trước mặt.
Adrian chỉ nhàn nhạt liếc cô ta một cái, sau đó liền bước lên phi thuyền riêng đậu bên cạnh mà không hề có bất kỳ cử chỉ ga lăng nào.
Trong mắt Elissa thoáng hiện nét thất vọng, cô ta chỉ có thể tự mình mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong và cố gắng mỉm cười nhìn Adrian: “Nghe nói hôm nay dì sẽ đích thân vào bếp, em đã lâu rồi chưa được ăn món dì nấu, nghĩ đến thôi đã thấy thèm rồi!”
Adrian chăm chú nhìn về phía trước như thể đang rất nghiêm túc điều khiển phi thuyền, không dư thời gian để đáp lại. Nhưng một lát sau, anh lại chủ động mở lời: “Elissa, chắc em cũng biết rõ suy nghĩ của mẹ em và mẹ tôi chứ?”
Bị hỏi như vậy, Elissa khẽ liếc Adrian một cái đầy thẹn thùng rồi lúng túng gật đầu: “Ừm, em... em cũng đoán được phần nào.”
Cô ta vừa mới dồn hết tâm tư chuẩn bị cảm xúc, tim đập rộn ràng chờ mong thì lập tức bị Adrian dội một gáo nước lạnh: “Tôi không có hứng thú với em.”
Khuôn mặt vừa mới ửng hồng của Elissa lập tức trắng bệch. Đôi môi anh đào khẽ hé mở, biểu hiện rõ ràng sự kinh ngạc và bối rối nhưng Adrian vẫn chưa nói xong: “Bất kể em nghĩ thế nào, tôi đều không muốn có bất cứ tiếp xúc nào sâu hơn. Nếu em không làm được, tôi không ngại cắt đứt mọi liên hệ từ bây giờ.”
Những lời nói đó quá mức vô tình, chỉ trong khoảnh khắc đã hoàn toàn đập nát trái tim mềm yếu của thiếu nữ. Cô ta vô thức siết chặt quai túi xách, giọng run rẩy khẽ hỏi: “Anh... anh đã có người mình thích rồi sao?”
“Chưa có.” Adrian đáp lại không chút do dự, suy nghĩ một chút lại chủ động bổ sung: “Nhưng tôi tin là mình sẽ gặp được người đó. Và trước khi người ấy xuất hiện thì tôi không muốn bên cạnh mình tồn tại bất kỳ ai có thể khiến người đó hiểu lầm hay không vui.”
Có người không phải là không biết dịu dàng, chỉ là tất cả sự dịu dàng ấy anh chỉ muốn dành cho người duy nhất. Cho dù người ấy còn chưa xuất hiện thì anh cũng không muốn chia sẻ cho bất kỳ ai khác dù chỉ một chút.
Nếu là người khác nghe được lời này, có lẽ sẽ xúc động trước sự si tình và chuyên chú của Adrian. Nhưng Elissa thì chỉ cảm thấy phẫn nộ và đau lòng. Cô ta mang giọng nghẹn ngào chất vấn: “Người ấy còn chưa xuất hiện, tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Anh không cảm thấy lời mình nói quá tàn nhẫn sao?”