Nghe vậy, Hạ Dịch Thư nhanh chóng lục lại ký ức liên quan đến Học viện số Một Tinh Cầu Thủ Đô.
Đây là học viện danh tiếng khắp Đế quốc Liên bang, chuyên ngành cơ giáp và Phù tạp sư càng nổi bật hơn cả. Không biết bao nhiêu Chiến sĩ cơ giáp và Phù tạp sư xuất sắc từng được đào tạo ở đây.
Không thể phủ nhận, đây quả thực là một ngôi trường rất lý tưởng mà nguyên chủ cũng từng mơ ước được vào đó. Nhưng hiện thực tàn khốc là với năng lực của nguyên chủ thì hoàn toàn không có khả năng được nhận vào trường.
Vậy thì, nguyên chủ đăng ký thi vào ngành Phù tạp sư của học viện này để làm gì?
Câu trả lời rất rõ ràng là cậu đã bị chơi xỏ.
Mà người chơi xỏ cậu không ai khác ngoài tên bạn trai cũ cặn bã Brooke, kẻ vừa cắm sừng nguyên chủ với bạn thân nhất của cậu là Đỗ Phương Bình.
Hai kẻ này đúng là “cặn bã”, Hạ Dịch Thư nghiến răng nghĩ.
Thêm cả Hạ Đình Đình đang lôi kéo nguyên chủ đi thi và anh trai của cô ta là Hạ Tiếu Thần đang học năm ba ngành cơ giáp ở Học viện số Một Tinh Cầu Thủ Đô, vậy thì mục đích lũ người này rõ ràng quá rồi, chúng chỉ muốn tụ tập xem trò cười của cậu mà thôi.
Nhưng mà, trò vui là của họ, còn chiếc giường này mới là của cậu.
Vì thế, dự định của Hạ Dịch Thư rất rõ ràng là tiếp tục nằm trên giường như một con cá mặn.
Mặc cho gió Đông Tây Nam Bắc thổi thế nào, cậu nhất quyết không đi thi, cô ta làm gì được cậu?
Thấy ngay cả ngón tay cậu cũng không buồn động đậy, lúc này đến lượt Hạ Đình Đình cũng nhận ra điều bất thường, cô ta kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ hỏi: “Hạ Dịch Thư, chẳng lẽ cậu định bỏ kỳ thi lần này thật sao?”
Hạ Dịch Thư thậm chí còn chẳng thèm để ý đến cô ta, tiếp tục giả vờ làm cá mặn. Lý do cậu không đá cô ta ra khỏi phòng ngay lập tức là bởi trong ký ức nguyên chủ thì địa vị của cậu trong nhà thấp đến mức nào đã được khắc ghi rất rõ.
Phòng của mọi người trong nhà đều có khóa, chỉ riêng phòng cậu là không có. Ai cũng có thể tùy tiện ra vào, thậm chí có lẽ ngay cả con rô-bốt quét nhà cũng có địa vị cao hơn cậu.
Nếu cậu thật sự động thủ với Hạ Đình Đình thì kết cục cũng chẳng cần nghĩ nhiều, ký ức nguyên chủ đã cho cậu biết rõ sẽ bị nhốt ba ngày trong phòng tối kèm hình phạt bỏ đói. Đây cũng là một trong những lý do chính khiến nguyên chủ lúc nào cũng nhịn nuốt cục tức.
Hiện tại, Hạ Dịch Thư còn đang nương nhờ nhà người khác và tài khoản quang não trên cổ tay cậu chỉ còn chưa đầy năm trăm điểm tín dụng. Nếu giờ mà vì một chút uất ức không nuốt trôi liền nổi điên thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Là một thiên tài học bá đời trước thì chút đầu óc phân rõ nặng nhẹ này cậu vẫn có.
Cho nên, kế hoạch của Hạ Dịch Thư là đợi cậu mạnh lên rồi sẽ từ từ nghiền chết đám cặn bã này!
Thấy Hạ Dịch Thư thực sự không có ý định dậy, Hạ Đình Đình bắt đầu sốt ruột, liền xông lên kéo tay cậu: “Hạ Dịch Thư, mau dậy cho tôi! Cậu đã đăng ký thi rồi, sao có thể không đi thi được? Cậu nhất định phải đi thi!”
Bị cưỡng ép kéo dậy, Hạ Dịch Thư vừa định hất cô ta ra thì trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng. Cậu đảo mắt, không lập tức hất tay ra mà ngẩng đầu lên, làm ra vẻ tuyệt vọng: “Tôi không đi thi đâu, giờ tôi chẳng có tâm trạng thi cử gì cả.”
Bộ dạng như vậy của Hạ Dịch Thư lại càng giống con người trước đây của cậu hơn, khiến Hạ Đình Đình vô thức thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cô ta lập tức nhíu mày quát: “Đây là kỳ thi tuyển sinh của Học viện số Một Tinh Cầu Thủ Đô đấy! Không phải cậu luôn muốn học ở đó sao? Nếu bỏ lỡ lần này thì cả đời cậu cũng không còn cơ hội nữa đâu!”
Nói cứ như thể cậu đi thi là chắc chắn đậu vậy, Hạ Dịch Thư bĩu môi trong lòng, ngoài mặt lại thở dài thườn thượt: “Nhưng tôi thật sự rất không vui... Không mua được mô hình đó, tôi chẳng muốn làm gì cả.”