Uy hϊếp thất bại lại còn bị chỉ trích ngược khiến mặt Đỗ Phương Bình đỏ bừng: “Tôi không có... tôi chỉ là...”
Nhưng Hạ Dịch Thư không cho cậu ta cơ hội: “Đã vậy tôi sẽ trả lời thẳng câu hỏi của cậu. Đúng là tôi không muốn làm phiền thầy trợ lý vậy nên tôi có thể đảm bảo mình sẽ luôn làm việc theo quy định của học viện, tuyệt đối không để thầy gặp rắc rối không cần thiết, câu trả lời như vậy đã đủ để cậu hài lòng rồi chứ?”
Đây rõ ràng là đang tát thẳng vào mặt, làm sao Đỗ Phương Bình hài lòng được.
Nhưng sự thật lại rành rành trước mắt nên dù cậu ta có muốn phản bác lại cũng không tìm được lý do, trong lúc nhất thời nghẹn đến mức mặt mày tím lại.
Ban đầu thầy trợ lý vốn còn muốn khuyên Hạ Dịch Thư bỏ qua nhưng nghe xong cuộc đối thoại vừa rồi thì anh ta lại đổi ý.
Đúng như Hạ Dịch Thư nói, người sai trong chuyện này là Đỗ Phương Bình không phải cậu vậy thì tại sao phải để cậu nhịn vì lỗi của người khác.
Nghĩ vậy, thầy trợ lý nghiêm giọng nhìn Đỗ Phương Bình: “Sinh viên Đỗ Phương Bình, hành vi lần này của em đã vi phạm trực tiếp đến nội quy ký túc xá, vì vậy tôi quyết định trừ 0.5 điểm học tập của em để xử phạt, em có ý kiến gì không?”
Còn chưa khai giảng đã bị trừ 0.5 điểm, làm sao mà Đỗ Phương Bình không bức xúc cho được chứ.
Nhưng cậu ta cũng biết trong chuyện này bản thân đã sai hoàn toàn, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài thì người mất mặt vẫn là cậu ta mà thôi nên dù trong lòng có tức tối và bất mãn đến mức nào cậu ta cũng chỉ đành hạ giọng cầu xin: “Thầy trợ lý, em biết lần này em sai rồi, sau này em nhất định sẽ chú ý hơn, xin thầy đừng trừ điểm của em, em xin thầy đấy!”
Thầy trợ lý lại chẳng buồn nói với cậu ta thêm một câu nào, sớm biết thế này thì ngay từ đầu đừng có làm.
Anh ta quay sang nhìn Hạ Dịch Thư, giọng điệu trở nên ôn hòa hơn: “Bạn học Hạ Dịch Thư, tôi đồng ý với yêu cầu đổi ký túc xá của em, tôi sẽ...”
Chưa dứt lời, cửa ngoài căn phòng vốn đang đóng chặt bỗng bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài, một cái đầu rụt rè thò vào.
Cậu thiếu niên đẩy cửa nhưng không bước vào ngay mà trước hết ngập ngừng nhìn ba người trong phòng, sau đó nhỏ giọng nói: “Xin... xin chào, tôi có thể vào được không?”
Hạ Dịch Thư phản ứng nhanh nhất, nếu đã mở được cửa vào phòng thì chắc chắn đây là sinh viên được phân về phòng này, cậu mỉm cười: “Cậu là sinh viên được phân vào căn phòng này à?”
Nghe vậy, thầy trợ lý mới nhớ ra và cúi đầu kiểm tra một chút, quả nhiên thấy căn hộ này đã có sinh viên mới nhập học: “Bạn học tên là Kiều An phải không?”
Cậu thiếu niên tên Kiều An rụt rè gật đầu: “Vâng, tôi là Kiều An, xin hỏi các anh là?”
“Tôi là thầy trợ lý sinh hoạt của các em, còn hai bạn này là...” Thầy trợ lý giới thiệu bản thân rồi nhìn sang Hạ Dịch Thư và Đỗ Phương Bình, khẽ ho một tiếng: “Chúng tôi đang trao đổi vài chuyện nhưng giờ vấn đề đã giải quyết xong, em vào đi.”
Lúc này Kiều An mới đeo ba lô bước vào, chỉ là vẫn đứng cách cửa không xa trông có vẻ rất nhút nhát.
Thấy vậy, Hạ Dịch Thư chợt nảy ra một ý: “Thầy trợ lý, giờ trong căn hộ này chỉ có một người ở thôi phải không ạ?”
Ký túc xá của Học Viện Số Một đều là phòng đôi và không có ngoại lệ, mỗi căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ độc lập, mỗi phòng có nhà tắm và bếp riêng chỉ có phòng khách ngoài cửa là dùng chung.
Thầy trợ lý lập tức hiểu ý, làm mới lại thông tin rồi xác nhận: “Đúng vậy, hiện giờ chỉ có bạn học Kiều An ở đây.”
“Vậy tôi có thể xin chuyển sang ở căn hộ này không? Tôi thấy nơi này rất ổn.” Hạ Dịch Thư mỉm cười hỏi.
Chưa kịp để Đỗ Phương Bình lên tiếng ngăn cản thì thầy trợ lý đã đồng ý ngay lập tức và nhanh chóng đổi thông tin chỗ ở của Hạ Dịch Thư từ phòng cũ sang đây.
Vậy là vấn đề được giải quyết triệt để, ngoài Đỗ Phương Bình khó chịu ra thì mọi người đều vui vẻ.
Hạ Dịch Thư lễ phép tiễn thầy trợ lý, dứt khoát đuổi luôn Đỗ Phương Bình đang tức đến mức muốn bùng nổ mà chẳng có cơ hội rồi mới quay lại chào người bạn cùng phòng mới: “Xin chào, cậu là Kiều An phải không nhỉ? Tớ là Hạ Dịch Thư, tân sinh năm nhất khoa phù chú, rất vui khi được làm bạn cùng phòng với cậu.”