Chương 12

Giọng nói của Hạ Đình Đình không giấu nổi sự ấm ức và oán trách thế nhưng phản ứng của Hạ Dịch Thư lại rất bình thản: “Ồ, vậy chuyện này đúng là lỗi của tôi.”

Nghe thấy Hạ Dịch Thư nhận sai, lập tức Hạ Đình Đình cảm thấy có chút tự tin nhưng còn chưa kịp thể hiện ra thì đã nghe cậu nói tiếp: “Tôi quên chưa nói với cô là sau này chắc là tôi sẽ không quay về nhà họ Hạ nữa đâu.”

Hạ Đình Đình sững sờ một lát, cảm giác như tai mình có chút vấn đề: “Cậu nói gì cơ??”

“Tôi nói là bây giờ tôi đã đủ mười tám tuổi, có thể tự quyết định cuộc đời của mình rồi, vì vậy tôi sẽ không quay về nhà họ Hạ nữa.” Tâm trạng Hạ Dịch Thư đang khá tốt nên cậu lại giải thích lần nữa: “Tôi nói không quay về nghĩa là từ nay về sau sẽ không quay về nữa, ngày mai tôi sẽ gửi đơn qua Tinh Võng để xin chấm dứt mọi quan hệ với nhà họ Hạ, mong mọi người chuẩn bị sẵn tinh thần.”

Khi xác nhận mình không nghe nhầm ý cậu, Hạ Đình Đình vừa kinh ngạc vừa lo lắng mà vội vàng nói: “Cậu nói bậy bạ cái gì thế! Cái gì mà cắt đứt quan hệ kia chứ? Đừng có hồ đồ nữa!”

Thế nhưng Hạ Dịch Thư cũng không có ý định giải thích thêm một lần nào nữa, chỉ ung dung nói: “Vậy nhé, chuyện này cô nhớ nói lại với cha, nhớ phải nhắc cho ông ấy rõ là tôi hoàn toàn không nói đùa, nếu trong cha ngày mà chuyện này không được giải quyết ổn thỏa thì tôi cũng không ngại công khai tất cả những ấm ức mà mình phải chịu đựng suốt bao năm qua.”

Nói xong câu đó, Hạ Dịch Thư dứt khoát tắt máy.

Cậu không hề lo nhà họ Hạ sẽ tìm tới gây chuyện hay từ chối yêu cầu này, bởi vì trong mắt họ cậu thật sự chẳng hề quan trọng chút nào. Có thể họ sẽ tức giận và cũng có thể sẽ oán hận nhưng tuyệt đối sẽ không giữ lại hay cúi đầu.

Ký ức của nguyên chủ vẫn còn đó, cha cậu Hạ Thành Khôn luôn coi cậu như một vết nhơ không thể xóa bỏ, mẹ kế Lục Na thì xem cậu là cái gai trong mắt còn Hạ Tiếu Thần và Hạ Đình Đình thì lại coi cậu như bao cát để trút giận.

Với sự tồn tại đáng thương đến như vậy thì e rằng cho dù cậu có biến mất ngay lập tức thì những người kia cũng chỉ thấy nhẹ nhõm hơn mà thôi.

Hạ Dịch Thư không muốn tiếp tục chịu đựng sự chèn ép và khinh rẻ của họ và cũng không muốn sau này bất kỳ thành tựu nào của mình đều bị gắn liền với nhà họ Hạ, càng không muốn đến khi trả đũa lại bị quan hệ gia đình ràng buộc vì thế cậu dứt khoát đưa ra quyết định này.

Tất nhiên, điều quan trọng hơn là hành động này tuy không gây ảnh hưởng gì lớn tới nhà họ Hạ ở thời điểm hiện tại nhưng ít nhất cũng sẽ khiến cho họ cảm thấy khó chịu.

Dù tất cả người trong nhà họ Hạ không có ai coi cậu là người nhà, thậm chí còn chẳng để cậu vào mắt nhưng việc cậu vừa tròn mười tám tuổi đã chủ động cắt đứt quan hệ chắc chắn vẫn đủ để khiến họ tức tối.

Lúc này, quả thực là Hạ Đình Đình đã bị hành động của cậu làm cho bực mình, cô ta không ngờ chỉ đơn giản là một kỳ thi nhập học vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại thành ra thế này.

Cái đồ khốn Hạ Dịch Thư, cậu ta dám... dám nói ra những lời như vậy!

Vốn dĩ cậu ta mới chính là kẻ bị cả nhà khinh thường và ghét bỏ thế mà lại dám chủ động đòi cắt đứt quan hệ với nhà họ Hạ, cậu ta dựa vào cái gì kia chứ! Cậu ta có tư cách gì để làm vậy!

Hạ Đình Đình tức tối trở về nhà nhưng không dám nói chuyện này với Hạ Thành Khôn ngay lập tức mà trước tiên cô ta đã lén than thở với mẹ mình là Lục Na: “Mẹ, chắc chắn là bởi vì lần trước con bị cậu ta lừa mất 5000 điểm tín dụng nên cậu ta mới dám vênh váo như thế, mẹ nhất định phải giúp con lấy lại số điểm tín dụng đó! Tất cả đều là tiền tiêu vặt của con!”

Lục Na nghe vậy lại nảy ra ý nghĩ khác: “Những lời đó thật sự là do nó tự nói hay sao? Nó đã nói trong vòng ba ngày sẽ cắt đứt mọi quan hệ với nhà họ Hạ à?”

Hạ Đình Đình tức đến mặt đỏ bừng, đây là lần đầu tiên cô ta bị cái tên ngu ngốc Hạ Dịch Thư tính kế, chuyện này đối với cô ta chẳng khác nào một sự sỉ nhục: “Đúng vậy đó! Nó đúng là chẳng biết trời cao đất dày gì cả, còn muốn cắt đứt quan hệ với cha, cha chắc chắn sẽ đánh chết nó!”