Chương 11

Mà bây giờ cậu đã đủ mười tám tuổi nên có toàn quyền quyết định cuộc sống của mình. Dù khách sạn không phải kế lâu dài nhưng ít ra còn tốt hơn nhiều so với việc ở lại nhà họ Hạ chịu áp bức.

Mức chi tiêu ở Đế quốc Tinh Tế lại giống với thời đại trước kia mà Hạ Dịch Thư từng sống đến bất ngờ, chỉ 5 điểm tín dụng là đủ ăn một bữa bình thường, 100 điểm đã đủ để mua được một bộ quần áo chất lượng khá tốt.

Tuy nhiên, phí lưu trú ở đây lại rẻ đến bất ngờ, chỉ cần 30 điểm tín dụng đã đủ để ở tại khách sạn có dịch vụ và điều kiện khá tốt một đêm.

Khách sạn mà Hạ Dịch Thư chọn hiện tại chính là một nơi như vậy.

Hơn nữa, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ chính thức nhập học Học viện Số Một Tinh Cầu Thủ Đô, nơi đó chi phí ăn ở còn rẻ hơn nữa.

Với mức chi như vậy thì 5000 điểm tín dụng ít nhất đủ để Hạ Dịch Thư sống hai, ba tháng. Về sau thế nào thì với thân phận học thần một thời của cậu thì chắc chắn cậu sẽ nghĩ ra cách.

Sau khi vào phòng khách sạn, việc đầu tiên mà Hạ Dịch Thư làm là tra cứu thông tin liên quan đến phù tạp sư.

Theo tư liệu trên mạng, cấp bậc phù tạp sư chia làm bảy loại từ thấp đến cao gồm: F, E, D, C, B, A và S.

Trong đó F và E là phù tạp sư phổ thông, D, C và B là phù tạp sư trung cấp, cao hơn nữa là phù tạp sư cao cấp.

Độ khó vẽ của phù chú thường tỷ lệ thuận với cấp bậc phù tạp sư và ngoại lệ rất hiếm, ví dụ có phù chú hiệu quả thì nửa vời và cấp bậc không cao nhưng lại cực khó vẽ.

Để vẽ được phù chú, đương nhiên cần đến phù giấy và bút phù, cả hai cũng phân chia theo cấp bậc và chủng loại.

Thông thường, phù chú cấp F và E chỉ cần dùng phù giấy cấp thấp và bút phù thông thường, điều này không ảnh hưởng đến hiệu quả phù chú. Nhưng phù chú cấp D và C thì phải dùng phù giấy trung cấp.

Nếu dùng phù giấy cấp thấp để vẽ những loại phù này, dù quá trình vẽ hoàn hảo đến đâu thì hiệu quả cuối cùng cũng sẽ bị suy giảm nghiêm trọng.

Còn tới lúc vẽ phù chú cấp B trở lên thì yêu cầu về phù giấy, bút phù lại càng khắt khe hơn và khi đó còn có rất nhiều tiêu chí phức tạp khác. Nhưng hiện tại Hạ Dịch Thư mới chỉ ở giai đoạn tìm hiểu cơ bản nên chưa đào sâu đến mức đó.

Sau khi tìm hiểu xong các yếu tố ảnh hưởng đến việc chế tạo phù chú, cậu dự định tiếp tới sẽ nghiên cứu chi tiết hơn về những chỉ số xuất hiện trong bảng đánh giá phù chú.

Đúng lúc đó thì quang não vang lên, là Hạ Đình Đình đang gọi đến.

Ngay sau khi rời khỏi khu thi, Hạ Đình Đình liền bị một nhóm bạn thân trách móc một trận không đầu không đuôi. Mất một hồi lâu mới miễn cưỡng giải thích được nhưng cô ta lại phát hiện mình không tìm thấy Hạ Dịch Thư đâu nữa, bụng đang bực sẵn lại càng thêm sôi sục giận dữ.

Tên Hạ Dịch Thư chết tiệt, sau khi gài bẫy cô ta còn dám bỏ chạy? Để xem về nhà cô ta sẽ mách cha mẹ thế nào!

Lúc đầu, Hạ Đình Đình vốn không nghĩ đến khả năng này, dù sao tính cách Hạ Dịch Thư đó giờ vẫn nhút nhát nên bình thường đến việc ra khỏi cửa còn ít, chắc chắn không dám lang thang lung tung.

Nhưng đợi suốt hơn một tiếng mà không thấy bóng dáng đâu, cuối cùng cô ta cũng nhận ra có điều không ổn. Chính vì Hạ Dịch Thư bình thường không hay tùy tiện rời khỏi nhà nên việc cậu đột ngột biến mất mới càng đáng ngờ!

Rồi Hạ Đình Đình lại nhớ tới khoản 5000 điểm tín dụng cô ta chuyển cho Hạ Dịch Thư trước đó. Ban đầu cô ta còn tự đắc với quyết định “khôn ngoan” ấy nhưng giờ thì mồ hôi lạnh toát cả người.

Hạ Dịch Thư dám lừa cô ta?

Hạ Đình Đình vừa sốc vừa tức lại càng thêm cuống quýt. Cô ta không dám tiếp tục chờ đợi trong hy vọng rằng Hạ Dịch Thư sẽ ngoan ngoãn quay lại tìm mình mà lập tức gọi vào quang não của cậu.

Khoảng mười mấy giây sau, Hạ Dịch Thư mới nhận cuộc gọi. Hạ Đình Đình lập tức hét lên: “Hạ Dịch Thư! Cậu đang ở đâu vậy hả?”

Hạ Dịch Thư đưa tay gãi tai, điềm tĩnh đáp: “Tôi đang ở đâu thì liên quan gì đến cô?”

Hạ Đình Đình đầy lo lắng trong lòng, dù tức giận đến phát điên cũng đành cố gắng hạ thấp giọng: “Thi xong rồi thì về nhà chứ còn gì nữa? Tôi đã đợi cậu ở đây hơn một tiếng rồi đó! Rốt cuộc cậu đi đâu vậy?”