Sau ba tiếng đồng hồ tiêu hóa và tiếp nhận thông tin, cuối cùng thì Hạ Dịch Thư cũng buộc phải chấp nhận tình cảnh hiện tại của mình.
Cậu đã xuyên không, từ một học thần lừng lẫy trong giới học thuật thế kỷ 21 xuyên thành một phế vật đáng thương trong thời đại Liên bang Tinh tế này.
Nói là đáng thương chủ yếu là do hoàn cảnh gia đình và bạn bè của nguyên chủ quá bi đát.
Về phía gia đình.
Mẹ ruột của nguyên chủ đã tái giá, cùng lúc đó thì cha ruột lại danh chính ngôn thuận rước tiểu tam yêu dấu đã ẩn mình nhiều năm vào cửa, đã thế còn tặng kèm hai người con riêng, một anh một chị còn lớn tuổi hơn cả nguyên chủ.
Về phía bạn bè.
Nguyên chủ không biết nhìn người nên người bạn thân nhất của cậu thì khẩu Phật tâm xà, không những thường xuyên xúi giục người khác gây rắc rối cho nguyên chủ mà còn luôn ngang nhiên chiếm dụng đồ đạc của cậu. Người yêu mà cậu hết lòng tin tưởng thì giả tình giả nghĩa và sau lưng không biết đã lén lút qua lại với bao nhiêu người.
Điều khiến người ta giận điên nhất là người bạn thân ấy còn cấu kết với chính bạn trai của nguyên chủ!
Nghĩ đến đây, huyệt thái dương của Hạ Dịch Thư đã bắt đầu giật giật. Quả thật tình cảnh của nguyên chủ đúng là thảm hại không thể tả, nhưng điều tệ hơn còn đang chờ cậu phía trước.
Theo ký ức của nguyên chủ, dù là thời đại Tinh tế nhưng vẫn còn vô vàn ngành nghề, và hai nghề được sùng bái nhất ở đây là Chiến sĩ cơ giáp và Phù tạp sư.
Chiến sĩ cơ giáp có thể trực tiếp điều khiển cơ giáp và là lực lượng chính diện trên chiến trường, còn Phù tạp sư là lực lượng phụ trợ và thông qua việc sử dụng phù chú để tăng cường hiệu quả chiến đấu của Chiến sĩ. Hai bên phối hợp, mới có thể phát huy sức mạnh tối đa của cơ giáp.
Chiến sĩ cần thể chất cường tráng, còn Phù tạp sư lại cần sức mạnh tinh thần cực kỳ mạnh mẽ.
Nguyên chủ cũng từng ôm ước mơ theo đuổi một trong hai nghề cao quý này, thế nhưng sức mạnh tinh thần của cậu yếu đến mức gần như không có, mà thân thể lại từng bị thương nặng nên yếu ớt vô cùng. Trong tình huống như vậy, mọi ước mơ đều là viển vông.
Quả đúng là họa vô đơn chí.
Có lẽ cũng chính vì cú sốc kép như vậy mà nguyên chủ đã chọn cách tự kết liễu đời mình, và Hạ Dịch Thư chính là cậu mới đến thế giới này.
Còn chưa kịp cảm khái sâu xa về trọng trách nặng nề đè trên vai thì cánh cửa phòng đã bị người bên ngoài đẩy mạnh ra.
“Hạ Dịch Thư, hôm nay là ngày thi vào Học viện số Một Tinh Cầu Thủ Đô đấy, sao cậu còn nằm lì trên giường hả!” Giọng một người con gái trong trẻo vang lên, ngay sau đó mang theo vẻ đắc ý và khó chịu: “Cậu dậy ngay đi, không thì chúng ta sẽ trễ mất!”
Nằm trên giường, Hạ Dịch Thư khẽ nhướng mắt nhìn cô gái ăn mặc lộng lẫy như công chúa nhỏ không buồn gõ cửa đã xông thẳng vào rồi la hét om sòm. Đó chính là người chị gái cùng cha khác mẹ, chỉ lớn hơn nguyên chủ một tháng, Hạ Đình Đình.
Từ khi Hạ Đình Đình theo mẹ ruột Lục Na bước vào nhà họ Hạ, cô ta luôn lấy việc bắt nạt nguyên chủ làm thú vui, nên quan hệ giữa hai người từ lâu đã chẳng khác gì kẻ thù. Vậy mà hôm nay con nhóc này lại khăng khăng đòi kéo cậu đi tham gia kỳ thi đầu vào, với tâm địa hiểm ác của cô ta thì mục đích cũng quá rõ rồi.
Dù không thực sự trải qua mười tám năm cuộc đời của nguyên chủ, nhưng chỉ với mớ ký ức còn sót lại cũng đủ khiến Hạ Dịch Thư cực kỳ chán ghét cô gái trông có vẻ đáng yêu đang mặc váy bồng bềnh màu hồng này.
“Câm miệng.” Hạ Dịch Thư nhíu mày, cất tiếng khàn khàn nói.
Có lẽ do bất ngờ trước thái độ cứng rắn bất thường của cậu, Hạ Đình Đình hơi khựng lại vài giây rồi mới tức giận quát lên: “Tôi là chị cậu đấy! Cậu dám bảo tôi câm miệng, tôi sẽ méc cha!”
“Được thôi, giờ cô có thể đi luôn.” Hạ Dịch Thư lạnh lùng liếc nhìn Hạ Đình Đình. Nguyên chủ có thể là quả hồng mềm dễ bị bắt nạt, nhưng cậu thì không.
Hạ Đình Đình lại bị nghẹn họng lần nữa, mặt đỏ bừng lên vì tức nhưng nhớ đến mục đích mình đến đây nên cô ta cố nén giận, hếch mũi nói: “Cậu đúng là không biết tốt xấu. Cậu còn nhớ hôm nay là ngày gì không? Nếu không dậy ngay thì sẽ lỡ kỳ thi vào Học viện số Một Tinh Cầu Thủ Đô đó!”